Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời điểm đó, nhà họ Lục đã hút gần hết m.á.u của nhà họ Trình chúng tôi, mới có thể trở thành tập đoàn hàng đầu thành phố A.

Nhưng thực ra, Lục gia lúc ấy vẫn chưa thật sự vững mạnh, hầu hết các dự án lớn và nguồn vốn đều dựa vào sự hỗ trợ của gia đình tôi.

Mới đây, bọn họ còn lấy danh nghĩa nhà họ Trình để đi “tay không bắt sói”, chiếm được một hợp đồng lớn.

Giờ nếu tôi cắt hợp tác, rút vốn — chẳng khác nào tuyên bố g.i.ế.c c.h.ế.t Lục gia.

Quả nhiên, chiều hôm sau, tôi nhận được điện thoại từ chủ gia đình họ Lục, kèm theo một loạt ảnh.

Ảnh chụp Lục Diễn Trạch nằm trên giường, mặt mũi sưng vù, chân bó bột, vẻ mặt vô cùng uất ức, khóe miệng thâm tím như bị đánh trọng thương.

Trong điện thoại, giọng ông Lục mềm mỏng:

“Bà thông gia à, chuyện hôm trước là thằng nhóc Lục Diễn Trạch nó sai rồi, tôi đã dạy dỗ nó một trận ra trò.”

“Không biết bà có thể cho Gia Gia đến thăm nó không? Thằng bé nằm trên giường vẫn cứ lẩm bẩm muốn xin lỗi Gia Gia…”

“Nó nói… nó nghĩ thông rồi, vẫn là Gia Gia tốt nhất…”

Tôi cười khẩy, chuyển tiếp ảnh cho Gia Gia, sau đó thản nhiên đáp:

“Ngài Lục đúng là người chí công vô tư – dám ‘trị thân’ vì lẽ phải! Nhưng mà... xin lỗi, Gia Gia không còn liên quan gì đến nhà họ Lục nữa.

Đầu bên kia giọng ông ta đổi sắc, lộ rõ vẻ nóng nảy:

“Bà… bà có ý gì?! Muốn tuyệt tình à?!”

Tôi mỉm cười:

“Chúc mừng ông – cuối cùng cũng hiểu rồi!”

Rồi “cạch” – tôi dập máy.

Tôi vốn nghĩ, như vậy là kết thúc ân oán với Lục gia. Dù sao người sai là Lục Diễn Trạch, tôi cũng đã cho họ nếm mùi đau đớn, chỉ cần họ biết điều, tôi không định truy cứu tiếp.

Nhưng tôi đã đánh giá thấp mức độ trơ trẽn của họ.

Vài ngày sau — trên truyền hình, tôi tận mắt thấy tin tức:

Lục Diễn Trạch đính hôn với Từ Vãn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Trong buổi phỏng vấn, Từ Vãn rơi nước mắt như mưa, nói năng đầy đạo đức giả:

“Hôm nay tôi đứng đây… là để vạch trần bộ mặt thật của bà Trình, chủ tịch tập đoàn Trình thị. Bà ấy… là người đạo đức giả, lòng dạ độc ác.”

“Tôi là cháu gái ruột của bà ấy, năm chín tuổi cha mẹ mất, bà ấy mới nhận tôi về nuôi.”

“Nhưng bà Trình chưa bao giờ thật lòng tốt với tôi. Mọi việc bà ấy làm — cho tôi học trường quý tộc, cho tôi cuộc sống xa hoa — đều chỉ để đánh bóng tên tuổi, để giả vờ là một ‘nữ doanh nhân từ thiện’…”

“Về đến nhà, bà ấy đánh mắng tôi không tiếc tay, còn bóc lột sức lao động của tôi…”

Cô ta vừa nói vừa xắn tay áo, để lộ vết bầm (rõ ràng là tự tạo), rồi lại lấy khăn lau nước mắt:

“Tôi thật sự không muốn chiếm dụng thời lượng công cộng, nhưng bà ấy làm quá rồi… hơn nữa, tôi còn biết… nguyên liệu thực phẩm dưới danh Trình thị… có vấn đề…

Cùng lúc đó — trên mạng xã hội bắt đầu xuất hiện rất nhiều ‘nạn nhân’, kêu rằng ăn sản phẩm của Trình thị xong thì đau bụng, ngộ độc, tiêu chảy...

Chẳng mấy chốc, Trình thị bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió. Từ người trong ngành cho tới người ngoài cuộc, ai nấy đều bàn tán.

Gia Gia và Trình Dật chạy đến tìm tôi. Lúc ấy tôi đang lật sách trong thư phòng.

Trình Dật vừa vào đã tức giận:

“Mẹ! Từ Vãn rốt cuộc đang làm gì vậy?! Sao cô ta có thể nói thế?! Chẳng lẽ mẹ thật sự từng đánh đập cô ta?!”

Anh ta nói đến đây thì khựng lại, lắc đầu:

“Không thể nào! Mẹ là người thế nào, con còn không rõ sao?! Nhất định là có hiểu lầm! Con sẽ đến gặp cô ta hỏi cho rõ!”

Nói xong, chẳng chờ tôi phản ứng, Trình Dật đã xông ra ngoài.

Nửa tiếng sau, Từ Vãn lại đăng thêm một video mới.

Trong video, cô ta run lẩy bẩy, nước mắt lã chã, còn phía sau là tiếng Trình Dật đập cửa điên cuồng.

Giọng Từ Vãn ngẹn ngào:

“Các bạn ơi… tôi phải làm sao bây giờ… người nhà họ Trình tới uy h.i.ế.p tôi rồi…”