8 (END)
Tôi đi theo cô ta làm xong thủ tục chuyển hộ khẩu ở thôn Tiểu Khê, sau đó nghênh ngang rời đi.
Nói không chừng trong số những cuộc điện thoại vừa mới gọi tới, cũng có cô ta.
Mạnh Tâm Dao chê người tuyết tôi đắp quá xấu, đặt m.ô.n.g đẩy tôi ra, mặt không đỏ tim không đập mà đắp một cái càng xấu hơn.
Tôi đứng một bên, khởi động máy gọi điện thoại cho cha mẹ.
Điện thoại ong ong rung lên, tôi nhanh tay trượt một cái, thanh âm cuồng loạn của Trần Phương thiếu chút nữa làm tôi điếc tai.
“Chị nói tôi chuyển hộ khẩu của Trần Tiểu Hà cho chị thì chị sẽ không kiện tôi cơ mà!”
Tôi nói với giọng điệu vô tội: “Vậy sao? Cô có chứng cứ chứng minh tôi đã nói như vậy sao?”
“Mày… Mày là đồ khốn! Mày dám gạt tao!”
Cô ta phát ra một tiếng thét chói tai, đầu dây bên kia đổi thành người khác.
“Nhan Nhan, bà xã, em rút hồ sơ đi. Anh thật sự biết sai rồi. Lúc ấy là Trần Phương quyến rũ anh nên mới sinh ra Tiểu Xuyên. Em đã nuôi Tiểu Xuyên mười ba năm rồi, nó là đứa con trai do một tay em nuôi lớn! Sao em nhẫn tâm nó không có cha chứ?”
“Đều là lỗi của cha mẹ anh, nếu như không phải bọn họ nói Trần Phương nhất định có thể sinh con trai, làm sao có thể bỏ lại Tiểu Hà chứ?”
“Tiểu Hà cũng là cốt nhục của anh, mười mấy năm này anh đều cho Trần Phương tiền, để Trần Phương đối xử tốt với Tiểu Hà. Là lỗi của bọn họ, anh không có liên quan gì!”
Ở phía sau, Cao Viễn Xuyên dùng sức gào khóc: “Mẹ, con sai rồi, con thực sự biết mình sai rồi, mẹ đưa con về nhà với!”
Tôi nở nụ cười, chậm rãi nói: “Không, không phải các người biết sai, mà là sợ.”
Bọn họ phàm là có một chút nhân tính, cũng sẽ không để cho Trình Hi đã mười ba tuổi mà một chữ cũng không biết. Phàm là bọn họ có một chút nhân tính, sẽ không để cho Trần Phương và tôi sinh cùng một ngày.
“Đúng rồi, tôi còn muốn cảm ơn Cao Viễn Xuyên.” Tôi nhướng mày, nhấn mạnh: “Nếu không phải ngày đó nó chụp ảnh tôi gửi wechat, tôi làm sao có thể tìm được con gái ruột của mình.”
Nói xong, tôi cúp máy.
Tôi tìm ra tất cả ảnh chụp màn hình trò chuyện nhóm của Người một nhà tương thân tương ái lúc ấy, sắp xếp lại và đăng toàn bộ lên Weibo.
Ghi chép trọn vẹn hai chữ G, khiến cư dân mạng nổi giận.
[Ban chết! Bổn quan nói ban chết!]
Không ít người ở phía dưới cùng bình luận: [Thanh Thang đại lão gia!]
[Đại lão gia kho tàu!]
Tôi hé miệng cười, vui vẻ đi qua đẩy Mạnh Tâm Dao ra.
Cao Lâm à Cao Lâm, người mưu toan khống chế dư luận, cuối cùng sẽ bị dư luận đè c.h.ế.t đấy.
Đây là món quà lớn thứ hai tôi gửi cho anh.
18
Lần cuối cùng tôi và gia đình Cao Lâm gặp nhau là vào tháng Tư.
Tất cả bạn bè của tôi đều nghỉ phép, ngồi ở ghế dự thính cùng tôi chờ đợi phiên tòa xét xử họ.
Theo pháp chùy hạ xuống, ánh sáng trong mắt Cao Lâm cũng hoàn toàn tắt, suy sụp ngồi ở nơi đó không nói một lời.
Cho đến khi bị cảnh sát tòa án mang đi, hắn mới ngẩng đầu oán hận nhìn tôi.
Tôi nhìn thẳng hắn, cười phất phất tay.
Cao Lâm à, cảm ơn anh đã làm cho cốt nhục của tôi bị chia lìa mười ba năm.
Đây là món quà lớn thứ ba tôi gửi cho anh.
Trần Phương hoàn toàn phát điên: “Tôi vẫn luôn ở nông thôn, tôi không có chọc chị, vì sao chị lại hại tôi như vậy?!”
Cuối cùng cô ta không để ý cảnh cáo của cảnh sát, nước mắt nước mũi tèm lem quỳ xuống cầu xin tôi: “Trình Nhan, tôi van cầu chị phát thiện tâm, đối xử tốt với con trai tôi có được không?”
Mẹ Cao Lâm trắng mặt, miệng vẫn hét: “Ác nghiệt, ác nghiệt!”
Sớm biết như thế, lúc trước sao lại làm như vậy chứ?
Tôi cười cười, không muốn dây dưa với bọn họ, nắm tay Trình Hi xoay người rời đi.
Cây ngô đồng nở rộ trước cửa tòa án.
Trình Hi kinh ngạc cảm thán: “Mẹ, nở hoa rồi!”
Tôi hôn nhẹ gò má con bé: “Đúng vậy. Hoa nở rồi.”
(–END–)
——————-