Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
13
Đầu tôi đau quá.
Mơ hồ mở mắt, chợt thấy một người đang nằm sấp bên giường.
Chỉ nhìn đường nét tôi cũng biết đó là Bùi Minh.
Tôi theo bản năng vươn tay, nhưng lại thấy kim truyền nước đang treo trên tay mình.
“Vợ ơi.”
Bùi Minh từ từ đứng thẳng dậy, mắt không chớp nhìn tôi.
Sắp khóc rồi sao?
Tôi thăm dò chạm vào mặt anh ấy, ngay lập tức, bị anh ấy ôm chặt.
Mùi thuốc thoang thoảng xộc vào mũi, anh ấy siết chặt áo sau lưng tôi, nhưng lại không dám ôm quá chặt.
Mơ hồ giữa hai bờ vai và cổ là một mảng ấm nóng.
“Giang Thu Địch, em dọa c.h.ế.t anh rồi…”
Tim tôi tức khắc chua xót không thôi.
Lần duy nhất Bùi Minh gọi cả họ tên tôi là đêm ở hộp đêm đó.
Đây là lần thứ hai.
“Sợ quá phải không bảo bối, anh không sao đâu, em xem anh lành lặn khắp người đây này.”
Tôi vụng về hôn lên chóp mũi anh ấy, không biết nói gì để anh ấy yên tâm, chỉ đành ôm chặt anh ấy, để anh ấy cảm nhận được nhiệt độ thật.
Thằng bé tội nghiệp, tủi thân quá.
Rõ ràng anh ấy đã khóc rồi, mắt đỏ đến đáng sợ, tóc cũng rối bù, vẻ mặt như đang cố nén không khóc, nhưng âm cuối lại run run và có chút the thé:
“Vợ ơi, bác sĩ nói với anh là em tạm thời không tỉnh lại được, anh đã viết cả di chúc rồi, nếu em không còn nữa, anh sẽ đi theo em luôn…”
Tôi vội vàng bịt miệng anh ấy lại, bảo anh ấy không được nói bậy.
“Khụ khụ—”
Bác sĩ ở cửa không biết đã đứng nhìn bao lâu, vẻ mặt khó coi, thậm chí hơi cạn lời:
“Không sao rồi thì về nhà đi, hai đứa chẳng có chuyện gì, ở đây mà diễn vở sinh ly tử biệt cái gì.”
Ồ, hóa ra tôi không sao cả.
“Xin lỗi, xin lỗi, chúng tôi đi ngay đây.”
14
Cảnh sát và lính cứu hỏa đều đã đến, nhưng không điều tra ra được nguyên nhân vụ tai nạn.
Dường như ngọn lửa tự bùng cháy vậy.
Tôi nói lúc đó tôi còn nghe thấy có người nói chuyện.
Nhưng họ lại nhìn nhau, nói với tôi rằng trong gara chỉ có mình tôi.
Nhưng tôi thật sự đã nghe thấy.
Bùi Minh vì chăm sóc tôi mà đổ bệnh.
Sau một tuần tĩnh dưỡng, anh ấy đột nhiên quyết định đưa tôi đi du lịch đảo.
Tôi vốc một nắm khoai tây chiên bỏ vào miệng, trêu anh ấy: “Vợ chồng già rồi, còn đi hưởng tuần trăng mật sao?”
Anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt dần dịu dàng, vươn tay nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.
Nói đi là đi, cùng ngày chúng tôi liền đáp máy bay riêng đến đảo.
Đảo quanh năm như mùa xuân, rất nhiều người lười biếng nằm trên bãi cát tắm nắng.
Tôi nằm trên ghế dài do Bùi Minh đã căng sẵn cho tôi, uống nước ép trái cây tươi anh ấy tự tay ép, tiện thể đá anh ấy một cái, bảo anh ấy đi uống thuốc, thật là thoải mái.
À, cuộc sống phú quý của tôi đây rồi ~
Trước mặt tôi bỗng đứng một cô bé.
Cô bé do dự mở miệng:
“Giang Thu Địch, xin chào.”
Tôi tháo kính râm, nhướn mày: “Làm sao cô biết tên tôi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô bé nghiêm túc nói:
“Những gì tôi sắp nói có thể cô không tin, nhưng tôi phải nói cho cô biết. Tôi là một tiểu thuyết gia, đã viết một cuốn sách tên là ‘Chồng Cuồng Chiếm Hữu Thích Làm Nũng’, nhưng một ngày nọ tôi phát hiện mọi thứ trong sách đều loạn hết cả lên, nam chính yêu nữ phụ, nữ chính đột nhiên biến mất.”
“Tôi muốn đưa mọi thứ trở lại đúng quỹ đạo, vì vậy tôi quyết định đổi nữ chính, nhưng bất kể đổi sang nữ chính nào, nam chính cũng không thích.”
“Sau đó tôi quyết định viết nữ phụ chết, nhưng vào thời khắc quan trọng nữ phụ lại được nam chính cứu…”
“Vậy thì sao?”
Tôi cắt ngang lời kể của cô bé.
Cuối cùng mọi chuyện cũng có lời giải thích, hóa ra những người xuyên không là như thế, và cô bé chính là giọng nói tôi nghe thấy trong gara, còn muốn hại c.h.ế.t tôi, chia rẽ tôi và Bùi Minh.
Tôi không muốn cho cô bé một sắc mặt tốt nào,
“Cô đến là muốn làm cách nào để g.i.ế.c tôi à?”
Cô bé lắc đầu:
“Không phải đâu, tôi đã không thể kiểm soát sự phát triển của cuốn tiểu thuyết này nữa rồi, không cần thiết phải viết tiếp nữa.”
“Đối với tôi, các người chỉ là người giấy, vì vậy tôi muốn đến xem, tại sao anh ấy lại trở thành tính cách hay khóc như vậy, tại sao các người không đi theo kịch bản tôi đã thiết lập, và tại sao, các người lại yêu nhau.”
Trên đảo người qua lại tấp nập, mọi người đều đang chuyên tâm làm việc của mình, không ai chú ý đến cuộc tranh cãi ở góc này.
Tôi chợt nhận ra cô bé không có ác ý, chỉ là thật sự rất muốn biết tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
Bùi Minh không biết chạy đi đâu mất rồi, tôi bình ổn lại tâm trạng, lại nằm xuống.
Vươn tay ra, chiếc nhẫn dưới ánh nắng lấp lánh rực rỡ.
“Vì được yêu sẽ sinh ra da thịt.” Tôi nghiêm túc nói, “Bùi Minh mà cô viết chỉ là nhân vật cứng nhắc trên giấy, còn Bùi Minh của tôi lại là chú cún con đáng yêu nhất thiên hạ. Từ khi tôi quen anh ấy, anh ấy đã là tính cách như vậy rồi, tôi rất thích nhìn anh ấy khóc, cũng không định bắt anh ấy thay đổi. Có lẽ cô không hiểu tại sao Bùi Minh không thích nữ chính, ngược lại lại thích một nữ phụ như tôi.”
“Nhưng tình yêu vốn dĩ là một kỳ tích, không ai có thể chi phối dấu vết của sự rung động, tương tự, cô cũng không thể chi phối Bùi Minh và tôi.”
“Tôi thích Bùi Minh ngốc, thích anh ấy khóc, ngay cả khi thỉnh thoảng anh ấy phát điên cũng vì sự lạc quan của anh ấy mà lấp lánh. Cô chỉ nhìn thấy anh ấy hay khóc, không thấy anh ấy đã quyên góp tiền cho trại phúc lợi, không nghe anh ấy đến vùng núi nghèo khó dạy học, không thấy cảnh anh ấy nước mắt lưng tròng liều mạng đào bới đống đổ nát cứu người ở khu vực động đất.”
“Vì anh ấy là Bùi Minh, nên tôi yêu anh ấy.”
“Vì tôi là Giang Thu Địch, nên anh ấy yêu tôi.”
“Chỉ đơn giản như vậy thôi.”
Cô bé rất lâu không nói gì, lâu đến nỗi Bùi Minh thở hổn hển chạy về bên tôi, mắt không chớp nhìn cô bé.
Cô bé mới mỉm cười thanh thản:
“Tôi đi đây, chúc hai người hạnh phúc.”
Cho đến khi bóng dáng cô bé biến mất khỏi tầm mắt tôi, Bùi Minh mới bực bội đặt đầu lên đùi tôi, chán nản vô cùng:
“Vợ ơi em lại nói chuyện với người khác.”
Từ sau vụ tai nạn lần trước của tôi, anh ấy luôn sợ có người muốn hại tôi, hễ thấy tôi nói chuyện với người khác là lại căng thẳng quá mức.
Trong lòng tôi bật cười, nhưng lại muốn trêu anh ấy:
“Cứ muốn nói đấy, anh quản tôi à?”
Bùi Minh không nói gì, khóe mắt lại dần ướt.
Một lúc lâu sau, lại vùi đầu vào đùi tôi phát ra tiếng nức nở khe khẽ.
Khóc rồi.
Anh ấy vẫn còn đang sốt, từng luồng hơi nóng phả vào mặt trong đùi tôi, những sợi tóc ngắn lởm chởm cọ vào làm tôi nhột nhột.
Tôi kẹp lấy cằm anh ấy, cứng rắn bắt anh ấy ngẩng đầu lên.
Người ta nói nước mắt là của hồi môn tốt nhất của đàn ông.
Đôi mắt trong veo đẫm lệ khiến người ta thương xót, khóe mắt một vệt đỏ tươi, kèm theo ánh mắt tủi thân của anh ấy, nhìn tôi đến cứng người.
Tôi không khỏi tự khinh bỉ mình, tôi là súc vật sao?
Anh ấy vẫn còn đang sốt mà.
Đang nghĩ, nước mắt của Bùi Minh rơi vào lòng bàn tay tôi, anh ấy rụt rè áp sát đòi hôn.
Đầu óc tôi nổ tung.
Thật sự, tôi là súc vật.
Tôi mạnh mẽ đứng dậy, một tay túm lấy áo ba lỗ của anh ấy, nhắm thẳng vào đôi môi chúm chím, hung hăng ấn xuống.
“Bảo bối, chúng ta về thôi.”
Thời tiết đẹp thế này, rất thích hợp để làm vài chuyện người lớn nên làm.