Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

(3)

Tôi cầm ly rượu đi đến ngồi cạnh người đàn ông.

'Chào anh, anh chàng đẹp trai.'

Anh ấy rõ ràng ngây người một chút.

Quay đầu lại không thể hiện cảm xúc.

Rồi nhanh chóng quay lại:

'Chào em.'

Giọng nói của anh chàng cũng rất hay.

Chỉ là mặt đỏ bừng, nói lắp bắp:

'Em, em tìm anh có việc gì không?'

em có thể mời anh uống một ly không?'

Anh ấy gật đầu: 'Được.'

'Tự giới thiệu một chút, em tên Thư Uyển.'

'Hà, Hà Mộ Ngôn.'

Vệt đỏ ấy lan lên đến vành tai.

Đến gần, tôi mới nhận ra sự căng thẳng trong mắt anh ấy.

Tôi cười rót cho anh ấy một ly rượu:

'Lần đầu anh đến bar à?'

'Không phải, anh thường đến mà, anh uống rượu rất giỏi, anh…'

Tôi chỉ hỏi một câu.

Sao anh ấy lại vội vàng phản bác như vậy?

Tôi đang nghi hoặc, anh ấy giải thích:

'À, chỉ là lần đầu đến quán bar này.'

Thì ra là vậy.

'Không sao, từ giờ chúng ta là bạn. Quán bar này là của anh họ em, từ giờ anh đến, đồ uống miễn phí.'

'Cảm ơn, không cần đâu.'

Hà Mộ Ngôn cảm nhận được tôi đến gần.

Lưng anh ấy rõ ràng căng thẳng.

Trán lấm tấm mồ hôi.

Tôi thầm cười.

Thật thú vị.

Tôi hỏi: 'Anh đã kết hôn chưa?'

Anh ấy lắc đầu.

'Vậy anh có bạn gái chưa?'

Anh ấy lại lắc đầu.

Chỉ là lần này, ánh mắt nhìn tôi thêm chút kiên định: 'Chưa.'

Thật tuyệt.

Tôi vỗ bàn: 'Anh có muốn kết hôn với em không?'

'Khù Khụ.'

Anh ấy bị sặc.

Tôi vội vỗ lưng cho anh ấy.

Kết quả là tiếp xúc cơ thể khiến anh ấy phản ứng càng lớn.

Tôi có làm anh ấy sợ không?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tội nghiệp quá.

Tôi vội giải thích: 'Anh đừng sợ, em đùa thôi, em...'

'Mai chúng ta đi làm đăng ký kết hôn được không?'

(4)

'Hả?'

???

Gai xương rồng

Lần này đến lượt tôi không phản ứng kịp.

Hà Mộ Ngôn nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh điều kỳ lạ: 'Mai kết hôn.'

'Anh đồng ý rồi?'

Đồng ý dễ dàng thế?

Chấp nhận ngay như vậy?

Anh ấy gật đầu: 'Ừ. Vì bố mẹ anh đang thúc giục anh kết hôn.'

Thì ra là vậy.

Hai chúng tôi đúng là đồng bệnh tương liên.

Tôi và Hà Mộ Ngôn thỏa thuận.

Hôn nhân hợp đồng, trong thời gian này không can thiệp vào nhau.

Ba tháng sau sẽ ly hôn.

Đang lúc tôi mơ màng vẽ ra cuộc đời tươi đẹp của mình.

Thì phía sau vang lên giọng của Trần Tư Tư: 'Tiểu Uyển, sao cậu lại chạy đến đây? Say rồi à?'

Cô ấy đỡ tôi.

Ánh mắt rơi vào Hà Mộ Ngôn bên cạnh tôi.

"Bùi tri..."

Hà Mộ Ngôn ra hiệu im lặng cho cô ấy.

Tôi bên cạnh nghi hoặc: 'Hai người quen nhau? Cậu vừa nói gì thế?'

Trần Tư Tư chuyển giọng:

'Không quen, ý tớ là, cùng, cùng anh em uống thêm ly nữa.'

Giải quyết xong mối lo trong lòng.

Tôi hoàn toàn yên tâm.

Rượu uống đến nửa đêm, tôi mới về nhà.

Tỉnh dậy sau cơn say, đầu đau như búa bổ.

Lấy ly nước giải rượu để giảm bớt.

Chuông cửa reo.

Hôm nay là thứ Hai.

Trần Tư Tư con nghiện công việc không đến công ty?

Tôi mở cửa với mái tóc rối bù: 'Sáng sớm tìm tôi làm gì?'

'Kết hôn.'

Giọng nói lạnh lùng pha chút khàn khàn vang lên.

Tôi mới mở mắt nhìn người trước mặt.

Ánh nắng bên ngoài rực rỡ.

Hà Mộ Ngôn đã thay áo hoodie.

Hai tay đút túi.

Như tạo dáng có chủ đích.