Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
(7)
Khi tôi dọn dẹp xong xuống lầu.
Thấy Hà Mộ Ngôn đứng im trước TV.
'Sao thế?'
Tôi theo ánh mắt anh ấy nhìn ra.
Trong phim, cảnh nam diễn viên cởi trần, quỳ trên tuyết đang chiếu.
Đường nét cơ bắp săn chắc, sáu múi không thể xem thường.
Khiến người ta không nhịn được xuýt xoa.
Không đúng.
Tôi vội bước tới tắt TV.
Hà Mộ Ngôn đỏ mặt đến tận mang tai.
'Thì ra em thích kiểu này.'
'Hiểu lầm, toàn hiểu lầm.'
Tôi vội kéo anh ấy lên lầu.
Chỉ vào phòng bên cạnh:
'Từ giờ anh ngủ ở đây.'
'Ừ.'
Hà Mộ Ngôn gật đầu đồng ý.
Tôi cũng mệt, về phòng nghỉ ngơi.
Không ngủ đến tối mới dậy.
Đã tám giờ tối.
Bên ngoài tối đen.
Tôi lảo đảo xuống lầu.
Nghe thấy tiếng động trong bếp.
Hà Mộ Ngôn đang nấu ăn.
Khi tôi bước vào, mắt thẳng cả người.
Anh ấy chỉ quấn khăn tắm quanh eo.
Cởi trần.
Vai rộng eo thon.
Anh ấy quay lại: 'Đói à? Đợi chút, tối sắp xong.'
Tôi hoàn toàn không nghe anh ấy nói gì.
Chỉ thấy vì bận rộn, anh ấy đổ mồ hôi.
Mồ hôi từ cổ trượt xuống ngực, sáu múi.
Chảy đến vùng không thể nói ra.
Một luồng nhiệt xông thẳng lên đỉnh đầu.
Tôi vội quay lưng lại.
'Sao thế?'
Hà Mộ Ngôn đã đi đến bên cạnh tôi.
Tôi ngửi thấy mùi sữa tắm nhẹ nhàng từ người anh ấy.
'À, sao nấu ăn mà không mặc áo?'
'Trong nhà nóng quá, anh không tìm thấy điều khiển điều hòa.'
Giọng anh ấy nghe thật tội nghiệp.
Tính cách và ngoại hình hoàn toàn trái ngược.
Tôi đột nhiên nảy sinh ý định trêu chọc anh ấy.
Một tay nâng cằm anh ấy, ép anh ấy vào tường phía sau.
Áp sát anh ấy:
'Anh đang cố quyến rũ em à?'
Không có vẻ mặt đỏ bừng hay giải thích như tôi tưởng.
Hà Mộ Ngôn khẽ cười, khóe miệng nhếch lên.
Một cái xoay người đã đảo ngược tình thế.
Giờ là anh ấy khống chế tôi.
Anh ấy cúi xuống gần tai tôi:
'Nếu anh nói là đúng vậy thì sao?'
Giọng điệu mê hoặc.
Cht tiệt.
Tôi đẩy anh ấy ra.
'Món của anh hình như cháy rồi.'
Hà Mộ Ngôn quay lưng.
Tôi nhanh chóng chạy khỏi bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cht tiệt, làm rối loạn tâm can tôi.
(8)
Nhưng năm phút sau, tôi đã tha thứ cho anh ấy.
Vì đồ ăn Hà Mộ Ngôn nấu quá ngon.
Cả bàn toàn món tôi thích.
Tôi gần như nghi ngờ anh ấy đã điều tra sở thích của tôi.
Hà Mộ Ngôn nói, trước đây anh ấy làm bảo vệ.
Lại còn là bảo vệ của tập đoàn Bùi.
Bùi Tri Uyên đúng là phí của trời.
'Vậy anh có từng gặp ông chủ của anh không?'
'Ông chủ nào?'
'Bùi Tri Uyên.'
Ánh mắt Hà Mộ Ngôn thoáng chút bất thường.
Rồi trở lại bình thường.
Thấy tôi ngồi im lặng mơ màng, không nói gì.
Hà Mộ Ngôn lại nói thêm:
'Anh thấy ông chủ của anh khá đẹp trai. Người cũng dịu dàng, sự nghiệp thành công, lại không lăng nhăng.'
Anh ấy nói xong.
Tôi bật cười.
Anh ấy sợ tôi mách với Bùi Tri Uyên sao?
'Yên tâm đi, em với Bùi Tri Uyên có thù. Dù anh nói xấu hắn, em cũng không tố cáo anh đâu.'
'Có, có thù?'
Giọng anh ấy lắp bắp.
Tôi ngả đầu ra sau, dựa vào ghế sofa.
Chậm rãi nói:
'Chuyện này dài dòng lắm, nói đơn giản là, ban đầu bố em muốn em và hắn liên hôn vì lợi ích.'
'Em không thích?'
'Anh không hiểu mâu thuẫn trong gia tộc giàu có đâu.'
'Nếu em hiểu rồi, biết đâu lại thích hắn thì sao?'
Tôi không để ý đến sự sốt ruột trong giọng anh ấy.
Cảm thấy đầu hơi đau.
Anh ấy lập tức đến massage cho tôi.
Động tác thuần thục.
Khiến tôi mơ hồ nghĩ mình có được chàng Thạch Sanh.
Thư giãn, tôi tiếp tục:
Gai xương rồng
'Em và Bùi Tri Uyên còn chưa từng gặp mặt.'
'Hắn rất đẹp trai.'
Dưới ánh mắt nghi ngờ của tôi, anh ấy ho nhẹ:
'Ý anh là, đồng nghiệp xung quanh cũng bảo hắn khá đẹp trai.'
'Không phải vấn đề đẹp trai hay không.'
'Vậy vấn đề là gì? Em ghét hắn lạnh lùng, vô tình?'
'Đó chỉ là một mặt.'
Sự lạnh lùng của Bùi Tri Uyên quả là có thật.
Ngay cả một anh bảo vệ nhỏ cũng biết.
Kỳ thực sự lạnh lùng của hắn nghĩ kỹ cũng không phải vấn đề lớn nhất.
Hà Mộ Ngôn có vẻ sốt ruột:
'Vậy vấn đề là gì?'
'Em không hiểu Bùi Tri Uyên, nhưng em hiểu rõ thằng bố rác rưởi của em - kẻ ăn bám vợ, ngoại tình khi vợ mang thai, chuyển tài sản công ty, khiến mẹ em tức đến cht, ngay lập tức rước hai mẹ con tiểu tam về nhà, năm em mười tuổi đã đuổi em một mình ra nước ngoài sống cht mặc kệ.'
Trong ánh mắt âm trầm của Hà Mộ Ngôn.
Tôi vẫy tay: 'Nếu liên hôn với Bùi gia thật sự là chuyện tốt, hắn đã sớm đưa cô con gái cưng Lâm Viên Viên gả đi rồi. Sao còn đến lượt em?'
Vừa dứt lời.
Tôi bị Hà Mộ Ngôn ôm chặt vào lòng.
Anh ấy dựa đầu lên vai tôi, cảm xúc khó tả.
'Uyển Uyển, em yên tâm, từ nay có anh ở đây, không ai dám bắt nạt em nữa.'
Tôi nghe tim đập thình thịch.
Không phải vì câu nói quá cảm động.
Mà chủ yếu là.
Hà Mộ Ngôn vẫn chưa mặc áo.