Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 10: Giao ước dưới ánh bình minh
Ánh bình minh dần hé lên, len qua những cành cây trên đồi, phủ một lớp ánh sáng vàng óng lên khuôn mặt say ngủ của Vy. Hơi thở cô đều đều, gương mặt hồng hào, môi vẫn còn vương chút đỏ ửng vì những nụ hôn cháy bỏng đêm qua.
Nam ngồi tựa đầu vào vai cô, vòng tay siết chặt lấy người con gái bé nhỏ trong lòng, ánh mắt anh dịu dàng nhưng sâu thẳm, dường như chất chứa cả một câu chuyện dài mà anh chưa từng nói ra.
“Vy… em có biết anh hạnh phúc thế nào không… khi được ôm em như thế này…?” — anh khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng pha lẫn nỗi xót xa.
Vy khẽ cựa mình, đôi mi dài rung rung, rồi mở mắt. Ánh nắng sớm chiếu vào khiến mắt cô hơi nheo lại. Và rồi, đôi mắt long lanh ấy đối diện thẳng ánh nhìn của anh — ấm áp, mê hoặc và… rất đỗi chân thành.
“Chào buổi sáng…” — Vy khẽ nói, giọng cô vẫn còn chút lười biếng dễ thương.
Nam mỉm cười, cúi xuống đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ:
“Chào buổi sáng… bà xã tương lai của anh.”
Vy bật cười, hai má ửng hồng, nhưng rồi lại ngả đầu tựa vào n.g.ự.c anh, trái tim bỗng thấy yên bình đến lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nam vuốt tóc cô, bàn tay khẽ lướt qua gò má mềm mại rồi nắm lấy bàn tay nhỏ bé ấy, đan chặt từng ngón tay:
“Vy… anh có thể không nói gì về chuyện anh đến từ đâu… nhưng có một điều… anh muốn em nhớ mãi.”
Vy nghiêng đầu, mắt cô long lanh nhìn anh đầy chờ đợi.
Nam hít sâu một hơi, rồi thì thầm:
“Anh sẽ yêu em… bảo vệ em… trân trọng em… bất kể em là ai, quá khứ hay tương lai ra sao. Dù có chuyện gì xảy ra, dù có phải đánh đổi cả mạng sống này… anh vẫn sẽ làm tất cả… chỉ cần em hạnh phúc.”
Những lời anh nói, từng chữ rót thẳng vào tim Vy, khiến lòng cô ấm áp và nhói lên cùng lúc. Cô không còn đủ lý trí để phân biệt đâu là thật, đâu là ảo. Chỉ biết rằng… khoảnh khắc này, cô muốn tin anh, muốn ôm lấy hạnh phúc này thật chặt.
Vy siết c.h.ặ.t t.a.y anh, nhẹ nhàng thì thầm:
“Vậy… anh hãy bắt đầu từ hôm nay nhé. Em… sẽ cho anh một cơ hội… dù em chưa chắc tin tất cả… nhưng trái tim em… không còn muốn chống cự nữa.”
Nam không nói gì, chỉ ôm chặt cô vào lòng hơn, môi anh lại tìm đến môi cô, dịu dàng nhưng tràn ngập yêu thương.
Gió nhẹ lướt qua, bầu trời xanh vời vợi, bình minh rực rỡ bao trùm cả ngọn đồi… và giữa khung cảnh ấy, có một giao ước thầm lặng đã được trao — một giao ước chỉ thuộc về hai người.