Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 12: Chấp nhận anh trong trái tim mình
Buổi chiều hôm ấy, sau khi tận hưởng trọn vẹn một ngày bên nhau, Vy ngồi trên ban công, ôm cốc trà ấm trên tay, đôi mắt nhìn xa xăm về hoàng hôn đỏ rực. Trong lòng cô rối bời… nhưng thật lạ, cô lại không hề cảm thấy lo sợ.
Phía sau, Nam lặng lẽ bước đến, vòng tay ôm cô từ phía sau, cằm anh tựa nhẹ lên vai cô. Hơi ấm cơ thể anh khiến Vy thoáng rùng mình nhưng cũng khiến trái tim cô thấy thật dịu dàng.
“Vy… em đang nghĩ gì vậy?” — giọng anh khàn khàn vang lên sát bên tai, mang theo sự dịu dàng nhưng cũng đầy quan tâm.
Vy không quay lại, khẽ đáp:
“Em đang tự hỏi… liệu bản thân có đang điên không khi chấp nhận một người đàn ông lạ đến mức này…”
Nam bật cười khẽ, đôi môi anh lướt nhẹ qua vành tai cô:
“Anh là chồng em… chỉ là… em chưa nhớ ra thôi.”
Lời nói ấy khiến trái tim Vy nhói lên. Cô xoay người lại, đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh, trong đó ánh lên sự chân thành khiến cô không thể rời mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Nam… em không hiểu lý do vì sao anh xuất hiện. Nhưng hiện tại… trái tim em… hình như đang rung động thật rồi.” — Vy khẽ nói, bàn tay cô tự động đặt lên lồng n.g.ự.c ấm áp của anh.
Nam siết chặt cô trong vòng tay, cúi đầu, môi anh đặt lên môi cô một nụ hôn đầy yêu thương, không vội vàng, không cuồng nhiệt… chỉ lặng lẽ, triền miên và dịu dàng đến mê đắm.
Bàn tay anh lướt nhẹ trên lưng cô, vẽ nên những vòng tròn nhỏ khiến cơ thể Vy nóng bừng. Hơi thở anh đều đều nhưng lại khiến bầu không khí xung quanh trở nên ấm áp lạ thường.
“Vy… anh không cần em phải hiểu… anh chỉ cần em cảm nhận. Cảm nhận tình yêu của anh… bằng chính trái tim em.” — Nam thì thầm bên môi cô, ánh mắt anh dịu dàng đến mức khiến cô mềm lòng.
Vy khẽ nhắm mắt lại, để mặc cho anh dẫn dắt cảm xúc của mình. Đôi tay Nam không ngừng vuốt ve, nâng niu từng đường nét trên cơ thể cô, như thể anh đang trân trọng từng khoảnh khắc này, từng hơi thở của cô.
Anh bế bổng cô lên, nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, ánh mắt anh tối lại, bàn tay anh vuốt ve đôi má đỏ hồng của cô, giọng anh trầm ấm đầy mê hoặc:
“Anh sẽ yêu em… bằng cả trái tim này… để em không bao giờ quên anh…”
Và rồi, đôi môi anh lại phủ xuống, lần này là những nụ hôn dài, sâu lắng và đầy khao khát, lan dọc từ môi xuống cổ, xuống bờ vai trần khiến Vy run lên nhè nhẹ.
Hơi thở cô trở nên gấp gáp hơn, cơ thể mềm nhũn dưới sự âu yếm của anh. Những cái vuốt ve, những nụ hôn đầy chiếm hữu ấy như khiến Vy quên mất bản thân, chỉ còn lại cảm giác đê mê và ngọt ngào khi được anh yêu thương.
Khoảnh khắc ấy… Vy đã thật sự mở lòng. Cô không còn đặt câu hỏi tại sao nữa… chỉ biết rằng… mình đã chấp nhận người đàn ông này trong trái tim, một cách trọn vẹn nhất.