Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 5: Bắt đầu một buổi sáng chung đôi
Sáng sớm Sài Gòn đầy nắng, không khí trong căn hộ nhỏ của Bảo Vy như ấm lên hẳn vì sự xuất hiện của Nam. Anh đã tự nhiên đến mức… giống như họ thực sự là một cặp đôi đã sống cùng nhau lâu rồi.
Vy đứng trong bếp, tay lóng ngóng với chiếc tạp dề nhỏ xinh, định chuẩn bị bữa sáng. Nhưng vừa mới cầm đến con d.a.o gọt vỏ táo, Nam đã nhẹ nhàng từ phía sau ôm lấy cô, bàn tay lớn của anh chụp lên tay cô, khẽ lướt trên da khiến Vy run rẩy.
“Hôm nay… để anh.” Giọng anh trầm ấm, hơi thở anh phả bên tai khiến tai cô nóng bừng.
Vy cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng mặt đỏ ửng. Cô quay đầu lại định nói thì Nam đã nhanh hơn, cúi sát xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi cô, ngọt ngào nhưng đầy chiếm hữu.
“Anh quen rồi… hồi trước… sáng nào anh cũng gọt táo cho em.” Nam thì thầm, đôi mắt đen sâu thẳm đầy ấm áp nhìn cô chăm chú.
Vy nuốt nước bọt, trái tim loạn nhịp. Một người đàn ông vừa đẹp trai, vừa dịu dàng lại nấu ăn giỏi… mà còn nói những lời ngọt ngào thế này… thử hỏi ai không rung động cơ chứ?
Anh nhẹ nhàng điều khiển tay cô, hướng dẫn từng động tác gọt vỏ thật khéo léo. Ánh nắng chiếu qua ô cửa sổ hắt lên gương mặt anh, hàng mi dài đổ bóng, sống mũi cao và đôi môi mím nhẹ tập trung… một hình ảnh quá đỗi cuốn hút khiến tim Vy nhói lên.
“Em thật sự… không hiểu nổi… tại sao anh lại biết rõ em như vậy…” Vy khẽ nói, cố tránh ánh mắt anh nhưng không thành.
Nam cười khẽ, tay anh vẫn nắm tay cô, cử chỉ vừa dịu dàng vừa thân mật:
“Bởi vì… anh đã yêu em một đời rồi… Vy à.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Câu nói đơn giản ấy lại khiến lòng cô chao đảo, mặt đỏ bừng. Cô cảm giác bản thân đang dần sa vào một mối tình kỳ lạ mà không có đường thoát.
Bữa sáng giản dị nhưng vô cùng ấm cúng: một đĩa táo được gọt khéo léo, vài lát bánh mì nướng và ly cà phê sữa đá ngọt vừa đủ. Nhưng điều đặc biệt nhất chính là cảm giác… có Nam bên cạnh.
Sau bữa ăn, Nam không buông tha cho cô, bế bổng cô lên rồi đặt cô xuống sofa. Ánh mắt anh trở nên u tối, bàn tay trượt nhẹ trên má cô, khẽ vuốt ve bờ môi mềm rồi thì thầm:
“Vy… anh nhớ em… ngay cả khi đang ôm em đây…”
Trái tim Vy như tan chảy hoàn toàn. Đôi môi Nam lại phủ xuống môi cô, lần này không còn dịu dàng nữa — nó mang theo sự cuồng nhiệt, chiếm hữu và khát khao.
Bàn tay anh lướt dọc từ lưng cô xuống eo, rồi siết chặt. Cơ thể Vy mềm nhũn trong vòng tay anh, hơi thở gấp gáp, đôi má đỏ bừng.
“Em… không thể… tiếp tục thế này… với một người lạ…” – Vy lắp bắp nhưng bản thân lại chẳng có chút sức lực nào để ngăn cản anh.
Nam khẽ thì thầm bên tai cô, hơi thở ấm nóng phả vào làn da nhạy cảm khiến cô rùng mình:
“Anh là chồng em… cho dù hiện tại em chưa nhớ ra… nhưng anh vẫn là chồng em.”
Nụ hôn của anh chạm xuống cổ cô, trượt dần xuống bờ vai trần. Bàn tay anh luồn qua lớp áo ngủ mỏng manh, dịu dàng nhưng đầy khiêu khích khiến cơ thể Vy run rẩy từng cơn.
Vy khẽ nhắm mắt lại, trái tim không thể từ chối… cô đã hoàn toàn sa vào vòng tay của người đàn ông đến từ tương lai này.