Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 8: Anh muốn đưa em đi khắp thế gian

Bữa sáng muộn hôm đó, Bảo Vy ngồi trên sofa, mặc chiếc áo sơ mi trắng quá khổ của Nam — thực ra là áo của anh đêm qua, giờ thành áo ngủ của cô. Chiếc áo dài che đến đùi, cổ áo rộng hờ hững để lộ bờ vai mảnh khảnh, làn da trắng hồng sau một đêm ân ái khiến cô vừa gợi cảm vừa ngây thơ.

Nam đứng trong bếp, pha ly cà phê sữa đá quen thuộc, ánh mắt không rời cô dù chỉ một giây. Anh nhìn cô chăm chú, đôi môi khẽ nhếch cười khi thấy Vy đỏ mặt vì ánh nhìn quá mức nồng nhiệt ấy.

Vy quay mặt đi, nhưng vẫn cảm giác rõ rệt ánh mắt nóng rực ấy đang bao phủ lên người mình. Cô lắp bắp:

“Anh… thôi nhìn em kiểu đó được không…?”

Nam bước đến, đặt ly cà phê trước mặt cô, rồi cúi sát, bàn tay nâng cằm cô lên:

“Anh không thể rời mắt khỏi em… vì em… là người anh yêu nhất.”

Nói rồi, anh khẽ hôn lên chóp mũi cô, ánh mắt đầy dịu dàng khiến trái tim Vy lại run lên một nhịp. Bầu không khí ngọt ngào ấy khiến cô gần như quên hết những hoang mang trong lòng mình.

Nam ngồi cạnh cô, khoác tay qua vai kéo cô tựa vào n.g.ự.c anh. Hơi thở anh phả nhẹ lên tóc cô, giọng anh trầm ấm:

“Hôm nay anh muốn đưa em đi đâu đó… một nơi thật đẹp. Em đồng ý không?”

Vy ngẩng đầu lên, mắt lấp lánh ngạc nhiên:

“Đi đâu cơ? Anh mới xuất hiện có hai ngày thôi đấy…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nam cười khẽ, ánh mắt anh đầy ấm áp:

“Anh chỉ muốn… từng khoảnh khắc hiện tại của em và anh đều là hạnh phúc. Dù thời gian này có ngắn đến đâu… anh vẫn muốn yêu em trọn vẹn.”

Những lời anh nói khiến Vy mềm lòng. Cô không còn đủ lý trí để từ chối nữa, chỉ lặng lẽ gật đầu.

Buổi chiều, Nam chở Vy bằng chiếc mô tô đen bóng, vòng tay anh siết quanh eo cô thật chặt. Vy tựa lưng vào người anh, gió mơn man trên má, lòng xao động kỳ lạ.

Anh đưa cô ra ngoại ô, đến một cánh đồng cỏ lau bạt ngàn. Nắng chiều trải dài, cỏ lau trắng xoá đung đưa trong gió, tạo thành khung cảnh lãng mạn như tranh vẽ.

Vy bước xuống xe, mắt sáng bừng trước vẻ đẹp ấy. Nam đứng sau lưng cô, vòng tay ôm nhẹ, cằm tựa lên vai:

“Nơi này… chính là nơi anh đã từng cầu hôn em…”

Tim Vy khựng lại. Anh hôn nhẹ lên vành tai cô, thì thầm:

“Lúc đó… em cũng mặc áo sơ mi trắng, tóc xoã, ánh mắt long lanh nhìn anh… và nói… ‘Em đồng ý’.”

Vy siết chặt bàn tay, lòng ngổn ngang cảm xúc. Một phần trong cô muốn từ chối, muốn phủ nhận tất cả… nhưng một phần khác lại thấy trái tim mình chùng xuống, xao động đến mức khó tin.

Nam xoay người cô lại, ôm lấy eo cô thật chặt, cúi đầu, môi anh phủ lên môi cô — một nụ hôn dịu dàng giữa cánh đồng lộng gió.

Hơi thở anh ấm áp, nhịp tim anh vang lên ngay sát lồng n.g.ự.c cô, bàn tay anh siết chặt eo cô, như muốn khẳng định: “Anh sẽ không để em biến mất nữa…”

Và khoảnh khắc ấy, Vy chợt nhận ra… hình như… cô đã không còn kháng cự nổi sự dịu dàng đầy mê hoặc của người đàn ông đến từ tương lai này nữa rồi…