Không ngoài dự đoán, tối hôm đó livestream lại nổ tung.
Livestream vừa bùng nổ, hot search cũng bùng theo.
Ảnh đế túi nilon một lần nữa leo thẳng lên top tìm kiếm.
Kèm theo đó là cả loạt ảnh chế biểu cảm của Giang Tri Hằng trước và sau khi đọc thư.
Trước khi đọc: đắc ý, ra vẻ ngầu.
Sau khi đọc: mặt không cảm xúc, hoài nghi chính mình.
Dòng chữ cư dân mạng gắn kèm: 【Túi nilon sụp đổ】.
Lại thêm: 【Kết cục của túi nilon】.
Tóm gọn: 【Đừng làm túi nilon, giả tạo quá thì chẳng có kết cục tốt】.
Tất nhiên, những trò này là sau khi chương trình kết thúc chúng tôi mới biết.
Bởi lúc này, ngoài livestream và hot search ra, còn có một người cũng đang “nổ tung”.
“Em đang giỡn mặt anh?”
Kết thúc livestream, tôi bị Giang Tri Hằng mặt đen như mực đẩy vào một căn phòng ở góc khuất.
“Không có mà…”
Tôi ra sức giải thích: “Không phải lỗi của em, anh xem, thư là anh tự giật, giấy là anh tự mở, chữ cũng là anh tự đọc… Em chỉ muốn giật lại, mà không giật nổi thôi…”
Mặt Giang Tri Hằng hình như càng đen hơn.
Tôi nín thở không dám lên tiếng.
Trong phòng không bật đèn, chỉ có chút ánh sáng từ đèn sân ngoài cửa sổ hắt vào.
Tôi mới chợt nhận ra, khoảng cách giữa chúng tôi… quá gần.
“Vậy phải làm sao?”
Giang Tri Hằng bất ngờ hỏi.
Tôi rụt rè: “Em… không biết…”
Anh im lặng hai giây.
Ngay khi tôi định nói gì đó để xoa dịu bầu không khí, môi tôi bất chợt bị phủ lên bởi một cảm giác ấm áp, mềm mại.
“Thôi kệ.”
Nụ hôn của Giang Tri Hằng nhẹ như chuồn chuồn đạp nước, nhưng lại ẩn chứa sự kìm nén.
Ngón tay anh khẽ vén lọn tóc bên má tôi, giọng trầm thấp:
“Anh không giả vờ nữa. Một câu thôi, yêu lại không?”
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện