Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nhưng tôi nhìn thấy rồi nhất định sẽ trả lời.“

Hơi thở của anh ấy phả lên mặt tôi, mang theo mùi sữa tắm thoang thoảng.

Tôi như bị ma xui quỷ khiến đưa tay lên, chạm vào bộ râu lún phún của anh ấy:

“Sờ vào thấy râu cạ vào tay.“

Anh ấy nắm lấy tay tôi, đặt lên n.g.ự.c mình:

“Chỗ này không cạ.“

Trái tim trong lòng bàn tay tôi đập mạnh mẽ, tôi đột nhiên hoảng loạn, muốn rút tay về, nhưng lại bị anh ấy nắm chặt hơn.

“Tô Thanh Nhan.“

Anh ấy cúi đầu, hơi nóng phả vào môi tôi.

“Tôi muốn hôn em.“

Chưa đợi tôi trả lời, môi anh ấy đã áp xuống.

Rất nhẹ, mang theo chút thăm dò, như lông vũ lướt qua trái tim.

Tôi nhắm mắt lại, bắt đầu đáp lại anh ấy, cảm thấy cánh tay anh ấy đột nhiên siết chặt, ôm tôi vào lòng.

Ngay khi không khí đang dần nóng lên, điện thoại của anh ấy đột nhiên rung điên cuồng.

Anh ấy khẽ rủa một tiếng, không tình nguyện buông tôi ra để nghe điện thoại.

“Cái gì? Phát hiện thi thể? Được, tôi đến ngay.“

Cúp điện thoại, anh ấy nhìn tôi, ánh mắt đầy xin lỗi:

“Thanh Nhan, tôi…“

“Đi đi.“

Tôi đẩy anh ấy.

“Chú ý an toàn.“

Anh ấy nhanh chóng mặc cảnh phục vào, trước khi đi còn hôn lên trán tôi một cái:

“Đợi tôi về.”

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi sờ lên đôi môi nóng bừng, bỗng bật cười.

Mặc dù vẫn chưa thành, nhưng tiến độ này so với kiểu hôn nhân chớp nhoáng thì đã nhanh hơn nhiều rồi.

Cố Nghiễn Châu đi chuyến này lại mất ba ngày.

Tôi trực đêm dài về đến nhà, phát hiện tủ lạnh có thêm rất nhiều đồ ăn, còn có một tờ ghi chú:

“Anh mua sườn cho em, nhớ hầm canh uống.”

Lâm Vi Vi gửi tin nhắn:

“Này chị em, đêm qua không uổng công cày cuốc nha, Cố cảnh quan có phải đối xử với cậu khác rồi không?”

“Cũng bình thường thôi.”

Miệng thì khiêm tốn vậy chứ trong lòng tôi ngọt lịm.

“À này, Chu Diễn không giận chứ? Bị cảnh sát bắt thì ngại chết.”

“Cậu ta hả? Cậu ta vui vẻ lắm, còn nói đội trưởng Cố là ‘chồng quốc dân’ nữa chứ, còn hỏi tớ có thể giới thiệu mấy anh cảnh sát độc thân bên cục của các cậu không.”

Lâm Vi Vi gửi một biểu tượng mặt gian xảo.

“Nói thật, bao giờ hai người mới động phòng? Chẳng lẽ cứ mãi là hôn nhân kiểu kiểu này à?”

“Sắp rồi, sắp rồi.”

Tôi nói qua loa với cậu ấy, nhưng trong lòng lại hơi bồn chồn.

Cố Nghiễn Châu bận rộn như vậy, lần gặp mặt tiếp theo không biết là khi nào.

Tối trực cấp cứu, vừa tiễn một bệnh nhân tai nạn giao thông xong, thì thấy y tá chạy vào:

“Bác sĩ Tô, nhanh lên! Đội cảnh sát hình sự đưa đến, bị đâm!”

Tim tôi thắt lại, vội vàng lao vào phòng cấp cứu, liền thấy trên bàn phẫu thuật nằm một người đàn ông mặc cảnh phục, sắc mặt tái nhợt, bụng cắm một con d.a.o gọt hoa quả.

Không phải Cố Nghiễn Châu.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, vừa định bắt tay vào làm, thì nghe thấy cảnh sát bên cạnh nói:

“Đây là Tiểu Lý của đội chúng tôi, bị đ.â.m khi truy đuổi tội phạm, đội trưởng Cố vẫn đang truy đuổi người bên ngoài!”

Tay tôi bỗng run run.

Tôi hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại:

“Chuẩn bị phẫu thuật!”

Ca phẫu thuật kéo dài ba tiếng, may mà Tiểu Lý bị thương không quá sâu, không nguy hiểm đến tính mạng.

Tôi bước ra khỏi phòng phẫu thuật, nhìn thấy Cố Nghiễn Châu đứng ở cuối hành lang, trên bộ cảnh phục dính máu, tóc tai bù xù, mắt đỏ hoe.

“Cậu ấy sao rồi?”

Anh ấy nhanh chóng đi tới, giọng khàn khàn.

“Không sao rồi, đã qua nguy hiểm.”

Tôi vỗ vỗ cánh tay anh ấy.

“Còn anh? Có bị thương không?”

Anh ấy lắc đầu, đột nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.

“Em cứ nghĩ là…”

“Cứ nghĩ là tôi?”

Anh ấy mỉm cười.

“Yên tâm, tôi mạng lớn lắm.”

Anh ấy ôm chặt tôi, lực mạnh đến mức như muốn khảm tôi vào xương cốt mình.

Hành lang người qua lại tấp nập, tôi cảm nhận được anh ấy đang run rẩy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Cố Nghiễn Châu, em không sao.”

Tôi ôm lại anh.

“Anh cũng không được có chuyện gì.”

Cố Nghiễn Châu bị đội buộc nghỉ phép hai ngày.

Ngày đầu tiên anh ở nhà, tôi cũng vừa đúng ca luân phiên nghỉ.

Hai chúng tôi ngồi trong phòng khách, anh đọc hồ sơ vụ án, tôi đọc sách chuyên ngành, không ai nói gì, nhưng lại chẳng hề gượng gạo chút nào.

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào, vương trên đôi chân đan vào nhau của chúng tôi, ấm áp vô cùng.

“Buổi trưa em muốn ăn gì?” Anh đột nhiên ngẩng đầu hỏi tôi.

“Anh làm gì em ăn nấy.”

Tôi khép sách lại.

“Nhưng đừng nấu mì nữa, lần trước cái món sệt sệt đó khó quên quá.”

Anh cười khẽ một tiếng: “Vậy anh làm cánh gà kho coca cho em.”

Không ngờ tài nấu nướng của anh không tệ, cánh gà kho coca làm bên ngoài giòn rụm bên trong mềm mọng.

Tôi ăn đến miệng dính đầy dầu mỡ, anh cứ ngồi đối diện nhìn tôi cười, bản thân thì chẳng động đũa mấy.

“Sao anh không ăn?”

Tôi gắp một miếng cánh gà cho anh.

“Nhìn em ăn là đủ rồi.”

Anh cắn một miếng, ánh mắt dịu dàng đến mức như có thể chảy ra nước.

Ăn xong anh rửa bát, tôi dựa vào cửa bếp nhìn anh. Anh mặc bộ đồ ở nhà màu xám, ống tay áo xắn đến khuỷu tay, lộ ra cánh tay săn chắc, bọt nước rửa bát dính trên mu bàn tay anh, nhìn có chút đáng yêu.

“Cố Nghiễn Châu,” Tôi đột nhiên lên tiếng, “Chúng ta hình như có chút giống vợ chồng bình thường rồi.”

Anh quay đầu nhìn tôi, cười nhướng mày: “Vậy vợ chồng bình thường tiếp theo nên làm gì?”

Mặt tôi lập tức đỏ bừng, quay người bỏ chạy:

“Em đi đọc sách đây!”

Cả người đột nhiên bị ôm chặt:

“Thanh Nhan, hôm nay đừng đọc sách nữa, nhìn anh có được không?”

Giọng anh trầm thấp, làm tim tôi ngứa ngáy.

“Sao… sao mà nhìn…”

Mặt tôi đỏ ửng.

Tiếp theo, từ nhà bếp, đến phòng khách, rồi đến phòng tắm, đầu giường.

Tôi bị giày vò đến sức lực cạn kiệt.

“Cố Nghiễn Châu anh… anh đủ rồi!”

“Không đủ…”

“Anh tiết chế một chút đi, không tốt cho sức khỏe đâu…”

“Vợ ơi, anh sức khỏe không tốt sao?”

Tôi:…

Thể lực của anh ta quá khủng khiếp…

Cứ như một động cơ vĩnh cửu không bao giờ ngừng nghỉ.

Cuối cùng ý thức tôi cũng tan rã.

Anh lại thay ga trải giường, giặt đồ lót.

Trước khi đi ngủ, anh đột nhiên ôm tôi từ phía sau:

“Thanh Nhan, ngày mai anh xin nghỉ rồi, chúng ta đi xem phim nhé?”

Tôi mơ mơ màng màng:

“Được thôi.”

Tôi quay người, hôn lên cằm anh một cái.

“Xem phim tình cảm.”

“Xem phim cảnh sát hình sự đi, anh sẽ phổ cập kiến thức cho em.”

“…”

Tôi nghi ngờ anh chính là cố tình.

Ngày hôm sau đi rạp chiếu phim, Cố Nghiễn Châu quả nhiên chọn một bộ phim cảnh sát hình sự.

Mới mở đầu mười phút, anh đã lẩm bẩm bên tai tôi:

“Kiểu s.ú.n.g này không đúng, đội chúng tôi không dùng loại này.”

“Cảnh đuổi xe này giả quá, ngoài đời thực đã lật xe rồi.”

“Diễn viên cảnh sát này diễn không đạt, chẳng giống người của đội chúng tôi chút nào.”

Tôi nhịn không nổi, bịt miệng anh lại:

“Cố cảnh quan, xin hãy tìm hiểu quy tắc xem phim một chút?”

Anh ấm ức chớp mắt, gỡ tay tôi ra:

“Anh đang phổ cập kiến thức cho em mà.”

“Em không cần phổ cập kiến thức, em cần hẹn hò!”

Tôi giận dỗi trừng mắt nhìn anh.

Anh đột nhiên bật cười, ghé sát vào tai tôi thì thầm:

“Vậy hẹn hò thì nên làm gì?”

Hơi thở ấm áp phả vào vành tai, má tôi nóng bừng, vừa định nói “anh đoán xem”, thì thấy anh đột nhiên đứng dậy: