Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
5.
Bùi Thương đến sớm hơn tôi.
Anh ấy dựa nghiêng vào tường, khoanh tay, bình tĩnh nhìn tôi từng chút một di chuyển từ cửa thang máy về phía nhà anh ấy.
Vài bước chân ngắn ngủi, tôi đi mất gần cả thế kỷ.
Mãi mới đến được trước mặt Bùi Thương, tôi cúi đầu không dám nhìn anh ấy, giọng yếu ớt như muỗi kêu.
"Chìa khóa củ——"
Lời còn chưa dứt, Bùi Thương đã như làm ảo thuật, rút ra một chiếc chìa khóa.
Mở cửa ngay trước mặt tôi.
Tôi: ?
"Anh lừa em?"
Bùi Thương dõng dạc "Ừm" một tiếng, nghiêng người nhìn tôi, đôi mắt đen dần tối lại: "Vào trong ngồi không?"
Tôi bây giờ hoàn toàn không thể nghe nổi chữ đó.
Liên tục xua tay.
"Không cần không cần!"
Bùi Thương không ép buộc, chỉ dùng một tay nắm thành quyền đặt lên môi ho khan hai tiếng.
Cứ như bị bệnh vậy.
Tôi lập tức dừng bước chân lùi lại, không kìm được quan tâm hỏi: "Anh không khỏe sao?"
"Hơi sốt."
Anh ấy cụp mắt xuống, giọng nói rất nhẹ.
Trông có vẻ rất yếu ớt.
Hầu như là theo bản năng, tôi đau lòng đưa tay muốn sờ trán anh ấy.
Bùi Thương bỗng nhiên lùi lại một bước.
"Em về nhà đi, đừng bận tâm đến tôi nữa."
Giọng anh ấy rất lạnh lùng, tự bỏ mặc bản thân nghiêng đầu không muốn nhìn tôi.
Tôi dứt khoát bước vào nhà, tiện tay còn đóng cửa lại, tự mình đi về phía tủ TV.
"Anh, hình như hộp thuốc của anh ở đây phải không?"
Tôi lật tìm.
Tôi không nhìn thấy Bùi Thương đang nhìn chằm chằm vào bóng lưng mình, khóe môi anh ấy chậm rãi cong lên.
Anh ấy ngồi trên sofa với tư thế lười biếng, kéo kéo cà vạt, nói ra hai chữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Không biết."
Tôi nghĩ anh ấy bị bệnh không khỏe nên mới giận dỗi trẻ con, dịu giọng dỗ anh ấy đừng làm nũng, rồi đi tới muốn sờ trán anh ấy.
Ai ngờ giây tiếp theo, cổ tay tôi bị nắm lấy, nhẹ nhàng kéo một cái.
Tôi không kịp phòng bị, ngã phịch xuống đùi anh ấy.
Đầu óc tôi trống rỗng.
Mặc cho Bùi Thương vùi đầu vào cổ tôi, hít một hơi thật sâu.
Trong đôi mắt vốn thanh lãnh ấy, sắc đen cuộn trào.
Giọng khàn đến mức không thể tin được.
"Thu Thu hư.
Gửi tin nhắn kiểu đó dụ anh như dụ chó, lại không chịu trách nhiệm..."
Khi anh ấy nói, hơi thở nóng bỏng và nặng nề phả vào cổ tôi.
Vài sợi tóc bị thổi bay nhẹ.
Ngứa quá...
Cảm giác ngứa ngáy ấy như tan chảy vào máu, thẳng đến thắt lưng của tôi.
Tôi vô thức cắn chặt môi, bối rối nói: "Em không cố ý, anh nghe em giải thích..."
Bùi Thương ngẩng đầu khỏi cổ tôi, lười biếng ngả về phía sau, ánh mắt vẫn dán chặt vào mặt tôi, dịu dàng nhưng đầy vẻ xâm lược và chiếm hữu.
"Ừm.
Anh sẽ kiên nhẫn nghe Thu Thu hư của anh giải thích."
Anh ấy cố tình nói chậm lại, những câu nói mang chút ý nghĩa "Dirty Talk" khiến bầu không khí càng thêm mờ ám.
Bùi Thương như thế này, hoàn toàn, cực kỳ chính xác, đã chạm đúng điểm khoái cảm của tôi.
Cứu mạng...
Tôi cảm thấy eo mình lại mềm nhũn thêm mấy phần.
Tỷ lệ cơ thể của Bùi Thương hoàn hảo đến phi lý, cao ráo chân dài.
Người khác ngồi trên sofa bình thường, nhưng đầu gối anh ấy lại nhô cao hơn một đoạn.
Điều này khiến tôi, người đang ngồi trên đùi anh ấy, mềm eo, mất điểm tựa, không kiểm soát được mà trượt xuống.
Thấy tôi không lên tiếng, Bùi Thương còn tinh quái nhún nhẹ chân, đôi mắt dài hẹp khẽ nheo lại.
"Sao không nói gì?
Thu Thu hư của anh."
Cú nhún đó khiến tôi trực tiếp ngồi lên vùng bụng dưới của anh ấy.
Tay vô thức ấn lên cơ n.g.ự.c săn chắc của anh ấy.