Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Thương tiếp tục công việc tôi còn đang dang dở.
Chiếc áo sơ mi cao cấp đặt may nhanh chóng ướt đẫm.
Vừa nãy hôn quá mãnh liệt, khiến môi hơi tê dại, như thể nhắc nhở tôi rằng đó không phải là mơ.
Mối quan hệ anh em kế trở thành gông cùm trói buộc tôi và anh.
"Chúng ta bây giờ thế này... phải nói với gia đình sao đây?"
Bùi Thương không ngừng động tác.
"Cứ để anh lo."
Mấy chữ này anh nói vừa dứt khoát vừa mạnh mẽ, khiến tôi tưởng anh có chiêu thức đặc biệt gì ghê gớm lắm.
Thế mà anh làm xong việc lại gửi một đường link tiểu thuyết vào nhóm chat gia đình.
Tên sách là: 《Em gái kế, anh thích em đã lâu rồi》
Bùi Thương: [@Đại Triển Hồng Đồ, bố, con trai ngoan giới thiệu cho bố một cuốn tiểu thuyết này.]
Tôi thầm nghĩ điều này có hơi trắng trợn quá không.
Thế mà ba phút sau, bố Bùi trả lời: [Có một chương mà con cũng dám giới thiệu à? Bị người ta trả tiền đấy à, biến đi!]
Bùi Thương: [Tối nay trước khi ngủ con sẽ viết tiếp.]
Đại Triển Hồng Đồ: [Con viết à? Văn phong không ra gì.]
Tốt lắm.
Cha dượng không hiểu được dụng ý nhỏ của Bùi Thương.
Bùi Thương lại gửi một đường link bài viết công khai.
Tên là: 《Lời độc thoại từ một người đàn ông chất lượng 26 tuổi – Tôi hình như đã yêu em gái kế của mình.》
Nửa phút sau, bố Bùi gửi lại hai tin nhắn thoại.
"Cái tài khoản công khai rác rưởi chỉ có một fan thế này mà con cũng xem à, Tiểu Thương con có phải bị trúng tà rồi không?
Không nói nữa không nói nữa, bố giới thiệu cho con một đại sư, con tự liên hệ đi, bố với dì Hạ của con đang đi nghỉ dưỡng ở Thụy Điển."
Bùi Thương, người từ nhỏ đến lớn mọi việc đều tính toán chu toàn, nắm trong lòng bàn tay, lần đầu tiên cảm thấy bất lực.
May mà.
Giây tiếp theo anh đã đón được cứu tinh.
Hoa Khai Phú Quý: [@Thu Tgu, Tiểu Thương con không đùa đó chứ?]
Bùi Thương: [Dì Hạ, con nghiêm túc.]
Mẹ tôi không trả lời nữa.
Bùi Thương yên lặng nhìn màn hình điện thoại, bàn tay nắm lấy tay tôi lại hơi run rẩy.
Khoảnh khắc bố Bùi gọi video đến, Bùi Thương vì quá căng thẳng mà lỡ tay ấn nút đỏ ngắt cuộc gọi.
Anh lại vội vàng gọi lại.
Chẳng khác nào một gã trai mới lớn.
"Bố..."
"Bùi Thương thằng nhóc con dám cúp điện thoại của bố!"
Bùi Thương không ngờ câu đầu tiên bố mình nói lại là câu này, anh bất lực thở dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Con xin lỗi bố, vừa nãy con căng thẳng quá."
Bố Bùi ở đầu dây bên kia bĩu môi: "Có gì mà căng thẳng? Bố với dì Hạ của con có nói không đồng ý đâu.”
Mẹ tôi nằm sấp trên lưng bố Bùi, cười rạng rỡ: "Đúng đó đúng đó, đừng căng thẳng quá."
Tôi và Bùi Thương đều đơ người ra, đồng thanh hỏi: "Bố mẹ cho phép chúng con ở bên nhau ạ?"
Bố Bùi nghe thấy tôi ở bên cạnh, vui vẻ chào tôi rồi mới tiếp tục nói:
"Cho phép chứ! Nói thật, bố thậm chí còn chuẩn bị tinh thần con là gay rồi, so với điều đó, kết quả này đã quá ổn rồi.
Quan trọng nhất là, nếu bố không đồng ý, dì Hạ của con chắc chắn sẽ buồn.
Con nhớ nhé, Bùi Thương, việc gì khiến vợ buồn thì chúng ta tuyệt đối không làm."
Bùi Thương vừa "Vâng vâng vâng, con biết rồi bố" vừa hưng phấn hôn lên môi tôi ngoài khung hình.
Kết quả là không kiểm soát được lực, một tiếng "chụt" cực kỳ to vang vọng khắp phòng.
Khiến đôi vợ chồng lớn tuổi ở đầu dây bên kia nghe xong có chút cạn lời.
Cuối cùng là mẹ tôi lên tiếng xoa dịu tình hình.
"Thôi được rồi được rồi, hai đứa cặp đôi nhỏ cứ âu yếm nhau đi đã, những việc cụ thể liên quan thì đợi hai ngày nữa mẹ với lão Bùi về sẽ ngồi lại nói chuyện chi tiết."
"Vâng."
Điện thoại ngắt kết nối.
Tôi đỏ vành tai, huých cho Bùi Thương một cái.
"Anh không thể đợi một lát rồi hãy hôn à?"
Anh cười như một tên ngốc.
"Không thể, không chờ được."
Anh ôm tôi vào lòng, vùi đầu vào cổ tôi, giọng nói trầm đục.
"Thu Thu, anh thích em lắm.
Thích lắm thích lắm..."
Tôi chủ động vòng tay ôm eo Bùi Thương, quang minh chính đại nói ra mối tình đơn phương đã giấu kín sáu năm trong lòng.
"Em cũng thích anh lắm Bùi Thương!"
Chúng tôi cứ thế ôm nhau.
Hận không thể hòa tan đối phương vào xương m.á.u mình.
Mãi mãi không rời xa.
Lúc này, trong đầu tôi chợt nảy ra một ý nghĩ.
[May mà không phải ban ngày lúc đang làm việc mà thổ lộ với họ, nếu không lúc cao hứng ôm nhau mà người đầy mùi mồ hôi, chắc khó chịu c.h.ế.t đi được...]
Ban đầu hôm nay làm xong việc ở đây chỉ có thể ở tạm một khách sạn không quá tệ nhưng cũng chẳng quá tốt, Bùi Thương trực tiếp đặt cho tôi và Tiểu Ý hai phòng tổng thống, sau đó trơ mặt, nghênh ngang đi vào phòng tôi.
Tôi theo bản năng nhìn sang Tiểu Ý, cô ấy huýt sáo nhìn trần nhà: "Em không thấy gì cả, em không thấy gì hết."
Đúng là một cô bé đáng yêu.
Cảm giác ngứa ngáy ở cổ kéo tôi ra khỏi dòng hồi ức.
Bùi Thương ôm một lúc thì bắt đầu không đứng đắn, từng chút một bắt đầu hôn tôi.
Từ cổ đến dái tai.
Sau đó là môi.