Ý thức tôi dần thoát khỏi cảm giác rơi xuống lạnh buốt thấu xương, bên tai là tiếng tuyên thệ vang dội, như hàng ngàn lưỡi dao cùn cứa vào màng nhĩ.
“... Trân trọng một trăm ngày, để giấc mơ bay cao dang rộng cánh vào tháng Sáu; phấn đấu một trăm ngày, để hoài bão và trí tuệ tỏa sáng rực rỡ trong tháng Sáu...”
Tôi bật mở mắt.
Đập vào mắt tôi là tấm băng rôn đỏ chói quen thuộc trước khu giảng đường lớp 12 — “Quyết chiến một trăm ngày, vinh danh bảng vàng”.
Tôi... đã quay lại rồi sao?
Tôi theo phản xạ cúi đầu nhìn đôi tay lành lặn của mình.
Không có vết thương, không còn lạnh lẽo.
Tôi vẫn sống.
Nhận thức này khiến tim tôi đập thình thịch, không phải vì vui mừng, mà vì thù hận ngút trời cuối cùng cũng có chỗ để bộc phát.
Ngẩng đầu lên, tôi nhìn thấy bóng dáng tràn đầy khí thế trên sân khấu.
Thanh mai trúc mã của tôi — Trần Vũ.
Là học sinh xuất sắc nhất khối, cậu ta đang hăng hái đọc lời tuyên thệ, ánh nắng chiếu lên gương mặt nghiêng thanh tú ấy, vừa chói lóa như trong ký ức tôi, vừa giả dối như xưa nay vẫn thế.
Dưới sân khấu, hàng ghế đầu tiên, hoa khôi Lâm Tư Dao si mê dõi theo cậu ta, đôi mắt long lanh lúc này tràn đầy yêu thương và chiếm hữu không hề che giấu.
Chính là hai người này.
Ký ức kiếp trước như dòng lũ vỡ bờ, mang theo cái lạnh thấu tim tràn ngập lấy tôi.
Ngày thi đại học, họ lấy danh nghĩa “lần cổ vũ cuối cùng, tặng em một bất ngờ” để lừa tôi đến khu giảng đường cũ bỏ hoang.
Ở đó, vài tên du côn đã đợi sẵn — do Lâm Tư Dao bỏ tiền thuê.
Chúng xé rách đồng phục tôi, dùng điện thoại chụp lại những khoảnh khắc nhục nhã và bất lực nhất đời tôi.
Mà Trần Vũ cùng bạch nguyệt quang của cậu ta — Lâm Tư Dao — chỉ đứng bên cạnh, lạnh lùng nhìn tôi, như thể đang thưởng thức một vở kịch biến thái đã được sắp đặt kỹ lưỡng để thỏa mãn ham muốn bệnh hoạn của họ.
Những bức ảnh ô uế đó, ngay trước giờ thi tiếng Anh, đã lan truyền khắp phòng thi qua Bluetooth.
Tôi trở thành trò cười lớn nhất trường.
Ánh mắt giám thị nhìn tôi đầy khinh bỉ và ghê tởm, như thể tôi là thứ virus bẩn thỉu nào đó.
Ra khỏi phòng thi, tôi nhận được cuộc gọi từ bệnh viện.
Bố mẹ tôi vì quá lo lắng chạy đến trường, sau khi nhìn thấy những tấm ảnh bị phát tán, tinh thần hoảng loạn, đã va chạm trực diện với một chiếc xe tải mất lái.
Cả hai tử vong tại chỗ.
Ánh sáng cuối cùng trong đời tôi cũng theo đó mà vụt tắt.
Cuối cùng, vào buổi chiều mưa tầm tã hôm ấy, giữa tiếng reo hò “ăn mừng thắng lợi” của Trần Vũ và Lâm Tư Dao, tôi đã nhảy xuống từ sân thượng của giảng đường.
Kết thúc một cuộc đời bi ai và đáng thương bị bọn họ hiến tế.
Nhưng giờ, tôi đã quay lại.
Quay về một trăm ngày trước khi bi kịch bắt đầu.
Lễ tuyên thệ kết thúc, Trần Vũ bước xuống sân khấu trong tiếng vỗ tay như sấm và tiếng hò reo của các nữ sinh.
Cậu ta đi xuyên qua đám đông, thẳng hướng về phía tôi.
Giống như mọi lần trong kiếp trước, cậu ta dịu dàng xoa đầu tôi, giọng nói mang theo sự kiểm soát không cho phép từ chối.
“Tinh Nguyện, nhìn đến ngẩn người rồi à? Đừng áp lực quá. Chúng ta cùng nhau cố gắng, cố thêm một trăm ngày nữa, thi cùng một trường đại học.”
Tôi nhìn gương mặt giả tạo đến cùng cực ấy, nhìn ánh mắt tưởng chừng như chứa đầy tình cảm sâu đậm mà thật ra là sự chiếm hữu tự cho là đúng, trong lòng chỉ còn lạnh lẽo và chết lặng.
Được thôi, Trần Vũ.
Kiếp này, tôi nhất định sẽ “cố gắng thật tốt”.
Cố gắng để cậu và bạch nguyệt quang của cậu nếm trải đủ mọi đau đớn mà tôi từng gánh chịu.
Tôi ngẩng đầu, nở một nụ cười ngoan ngoãn giống hệt kiếp trước, nhẹ giọng nói:
“Được thôi.”
Nhưng nụ cười đó không mang theo một chút ấm áp nào, giống hệt một đóa hoa trắng dùng để tế vong hồn.