Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Tôi đẩy cánh cửa sắt han gỉ, phát ra âm thanh kẽo kẹt của khu giảng đường cũ, từng bước bước lên cầu thang phủ đầy bụi bặm.

Trong không khí tràn ngập mùi mục nát, hệt như cuộc đời thối rữa của tôi ở kiếp trước.

Trên sân thượng, Trần Vũ và Lâm Tư Dao quả nhiên đã có mặt.

Chỉ là, ngoài bọn họ ra, còn có vài tên lưu manh lêu lổng ngoài trường.

Chúng ngậm điếu thuốc, mặc những bộ quần áo bó sát chẳng vừa người, ánh mắt đầy dục vọng dơ bẩn quét qua cơ thể tôi, bật ra những tiếng cười gằn khiến người ta buồn nôn.

Khung cảnh giống hệt kiếp trước, không sai lệch một ly.

“Tinh Nguyện, cậu cuối cùng cũng đến rồi.”

Lâm Tư Dao mỉm cười bước tới, giả vờ thân thiết khoác lấy tay tôi, trong mắt lại ánh lên sự độc ác như rắn độc.

“Bất ngờ chứ? Để mừng cậu, bọn mình đặc biệt mời mấy anh trai tới chơi cùng cậu đấy.”

Trần Vũ đứng một bên, vẻ mặt hơi phức tạp, như thể có chút không đành lòng.

Nhưng cái “không đành” ấy, dưới ánh mắt cảnh cáo của Lâm Tư Dao, rất nhanh liền hóa thành tê liệt và im lặng.

Cuối cùng, cậu ta vẫn chọn đứng về phía bạch nguyệt quang của mình.

Chọn đẩy người con gái mà cậu ta từng thề sẽ bảo vệ cả đời vào địa ngục.

Cậu ta rút ra một điếu thuốc, châm lửa, tựa vào lan can như một khán giả đứng ngoài chuyện, lạnh nhạt hút một hơi.

“Bắt đầu đi.”

Lâm Tư Dao ra hiệu bằng ánh mắt cho mấy tên côn đồ, giọng nói đầy phấn khích không giấu được.

Chúng cười nham hiểm, từ từ tiến lại gần tôi.

Một tên còn rút điện thoại ra, thành thạo mở camera quay phim.

Ống kính dơ bẩn ấy, chĩa thẳng về phía tôi.

“Đừng… đừng lại đây!”

Tôi giả vờ hoảng sợ như kiếp trước, liên tục lùi về sau, thân thể run rẩy vì “sợ hãi”, giọng nói mang theo tiếng nghẹn ngào vừa đủ.

Màn diễn của tôi khiến chúng cực kỳ hài lòng.

Chúng thích nhìn tôi trong bộ dạng bất lực và tuyệt vọng ấy — cảm giác đó thoả mãn sự khống chế bệnh hoạn của bọn chúng.

Ngay khi tên cầm đầu, kẻ nhuộm tóc vàng kia sắp tóm lấy tay tôi…

Bàn tay giấu trong túi áo của tôi nhẹ nhàng ấn xuống chiếc nút nhỏ — mang theo khoái cảm báo thù không gì sánh được.

Chỉ một giây sau, cả thế giới thay đổi.

Trong giờ học buổi tối, màn hình LED khổng lồ ở sân trường đang phát đoạn phim cổ vũ kỳ thi đại học rực rỡ, đột nhiên tối đen, không một âm thanh.

Rồi ngay sau đó, một hình ảnh sắc nét, truyền trực tiếp từ sân thượng, hiện lên.

Góc quay ấy, chính là từ chiếc camera siêu nhỏ được ngụy trang thành khuy áo trước ngực tôi.

Trên màn hình, là gương mặt méo mó vì ghen ghét của Lâm Tư Dao.

Là giọng nói độc địa của cô ta khi ra lệnh cho bọn côn đồ:

“Lột sạch đồ nó cho tao! Quay lại! Mỗi góc phải rõ ràng! Tao muốn nó thân bại danh liệt, mãi mãi không ngẩng đầu lên nổi! Để nó biết, dám giành đàn ông với tao sẽ có kết cục thế nào!”

Trên màn hình, còn có khuôn mặt lãnh đạm và giằng xé của Trần Vũ, đang ung dung hút thuốc đứng bên lề, chọn cách im lặng trước tất cả.

Cùng lúc đó, tất cả các lớp học trong trường, tất cả máy chiếu đang phát slide bài giảng, đều bị gián đoạn.

Thay vào đó, là hình ảnh trực tiếp ấy.

Toàn bộ thầy trò trong trường, hàng ngàn ánh mắt, cùng lúc chứng kiến tận mắt những gì đang diễn ra trên sân thượng.

Chứng kiến rõ ràng nhất — bộ mặt thật bẩn thỉu, đáng ghê tởm nhất của “nữ thần thanh thuần” Lâm Tư Dao và “nam thần học bá” Trần Vũ trong lòng họ.

“Trời ơi!”

“Đó không phải là Lâm Tư Dao và Trần Vũ sao?”

“Họ đang làm gì vậy?!”

Tiếng hét, tiếng kinh hô, tiếng phẫn nộ vang vọng khắp mọi ngóc ngách của ngôi trường.

Còn chưa kịp hoàn hồn sau cú sốc đầu tiên, hình ảnh trên màn hình lại chuyển cảnh.

Một bản email ẩn danh, với tiêu đề: “Một số bằng chứng về vấn đề học thuật và đạo đức của học sinh Trần Vũ” bắt đầu được trình chiếu dạng slide từng trang một.

Bài luận thi đoạt giải là ăn cắp ý tưởng và dữ liệu của tôi.

Bản kiểm điểm đầy cảm xúc là do tôi viết thay.

Còn cậu ta, vừa nhận tài trợ của gia đình tôi, vừa sau lưng cười nhạo tôi là “con mọt sách ngu ngốc, không có cậu ta thì sống không nổi”…

Từng chi tiết, từng chứng cứ, rõ ràng như ban ngày, không thể chối cãi.

Hình tượng “nam thần học bá” của Trần Vũ, ngay khoảnh khắc đó, hoàn toàn sụp đổ.

Tan thành tro bụi.

Trên sân thượng, bọn côn đồ vẫn chưa nhận ra có chuyện gì, vẫn định lao về phía tôi.

Nhưng ở dưới giảng đường, tiếng bước chân rầm rập giận dữ và tiếng la hét của học sinh đang dần tiến lại gần.

Tôi nhìn gương mặt tái mét, như bị sét đánh của Trần Vũ và Lâm Tư Dao, nở một nụ cười rực rỡ — là nụ cười đầu tiên thực sự xuất phát từ đáy lòng tôi kể từ khi trọng sinh.

Tôi hỏi bọn họ:

“Bất ngờ chứ?”

“Đây mới là món quà bất ngờ thật sự mà tôi đã chuẩn bị cho hai người.”

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện