Sau khi Tô Uyển Ninh rời khỏi tòa nhà, mọi người chuẩn bị xông vào thì cô ta đột nhiên lại bắt đầu làm loạn.
“Anh Diệc Trăn, có phải em rất vô dụng không?”
“Đừng nói vậy, Uyển Ninh, em đã làm rất tốt rồi. Lần đầu tiên đối mặt với chuyện như vậy mà không run rẩy đã là giỏi lắm rồi.”
“Không được, anh Diệc Trăn, em phải chứng minh bản thân, em không muốn là người cản trở. Cho em một khẩu súng, để em đi kết liễu tên tội phạm đó.”
“Được, khẩu súng bắn tỉa này em cầm lấy, đi lên sân thượng.”
“Mọi người nghe đây, không có lệnh của tôi, không ai được phép hành động!”
Cả kênh liên lạc đột nhiên trở nên im lặng, không ai muốn lên tiếng mắng hai người họ nữa.
Mắt tôi không rời khỏi tên tội phạm, chỉ còn 3 phút nữa là đến thời hạn cuối cùng mà hắn ta đã đặt ra.
Nhưng qua ống ngắm, tình trạng của tên này có vẻ không ổn, e rằng sẽ không giữ lời hứa.
“Chị Mộ Tình, em đến rồi!”
Tô Uyển Ninh đá tung cửa sân thượng, ôm súng thở hổn hển chạy đến đứng bên cạnh tôi.
“Chị Mộ Tình, chị dạy em đi, làm sao để nổ súng?”
“Tôi không có thời gian chơi với cô.”
Tôi không để ý đến cô ta, chỉ nói một câu rồi tiếp tục quan sát mọi động tĩnh trong ống kính.
Cô ta lập tức tỏ ra không vui, hung hăng đá vào lưng tôi một cái, rồi đặt súng xuống, trực tiếp giẫm lên lưng tôi.
“Chị Mộ Tình, nói nhanh đi, đừng giấu giếm nữa!”
Cú đá đó không hề nhẹ, giống như một cái búa sắt giáng xuống, thắt lưng và xương sườn tôi đau rát.
Bây giờ, mạng sống của đồng đội đang nằm trong tay tôi, tôi không thể cử động, phải giữ vững vị trí.
Thấy tôi không trả lời, cô ta làm tới, bắt đầu lay tay tôi. Cả hai tay ôm lấy một bên cánh tay tôi mà lắc qua lắc lại.
Làm lính bắn tỉa không phải chuyện đùa, điều luyện tập hằng ngày là sự ổn định, chính xác và dứt khoát. Tôi còn được huấn luyện cấp đặc nhiệm, lực tay làm sao mà người như cô ta, đến súng còn không ôm nổi, có thể so sánh được?
Cánh tay tôi không nhúc nhích.
Tôi nhịn đến mức sắp nổ tung, cuối cùng cũng mắng ra một câu:
“Tô Uyển Ninh, muốn làm loạn thì cút đi chỗ khác, đừng ở đây cản trở!”
Cô ta nghe xong, lập tức rên rỉ, khóc lóc trong tai nghe:
“Anh Diệc Trăn, chị Mộ Tình không thèm để ý đến em, em đã cầu xin chị ấy mấy lần mà chị ấy không chịu dạy… Em biết em ngốc mà, không làm được gì hết, huhu…”
Thẩm Diệc Trăn không nói hai lời, trực tiếp mắng tôi trên kênh liên lạc:
“Có gì mà giấu? Đúng là một kẻ không được dạy dỗ, chẳng trách lại không hiểu chuyện như vậy!”
Tôi là trẻ mồ côi từ nhỏ, câu nói này đã chạm vào nơi đau đớn nhất trong lòng tôi. Trước đây không biết đã bị bao nhiêu người lấy ra để chế giễu, sỉ nhục. Sau khi tốt nghiệp, chuyện này tôi chỉ nói với một mình Thẩm Diệc Trăn.
Anh ta từng nói, sau này anh ta chính là người thân của tôi.
Vậy mà bây giờ, anh ta lại dùng những lời tàn nhẫn nhất để xé tan chút tín nhiệm cuối cùng của tôi.
Tôi tức đến cắn chặt răng, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Nhưng tôi biết, bây giờ không phải lúc để trở mặt. Chờ nhiệm vụ kết thúc, tôi sẽ tính sổ với anh ta.
Tôi một lần nữa tập trung vào tên tội phạm trong ống ngắm, nhưng lại phát hiện hắn ta vốn đang nhìn về phía cửa sổ, bây giờ lại nhìn chằm chằm về phía chúng tôi.
Khoảng cách xa như vậy, tôi lại có tấm che ánh sáng, không thể bị phát hiện…
Trong đầu tôi căng thẳng, đột nhiên liếc thấy khẩu súng của Tô Uyển Ninh đặt trên mặt đất, ống ngắm không hề được che.
Cô ta không lắp tấm che ánh sáng!
Vị trí của chúng tôi đã bị lộ!
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện