Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đường về, tôi lướt qua vòng bạn bè, phát hiện Dư Lộc đăng hai trạng thái.

 

Dòng thứ nhất.

 

[Quả nhiên cô ta không giống tôi một chút nào. Nhưng anh không thấy, như vậy lại càng lộ rõ sự che giấu sao?]

 

Dòng thứ hai.

 

[Nếu anh muốn dùng ba năm này để chứng minh rằng năm xưa tôi bỏ anh là sai, vậy thì anh đã thành công rồi.]

 

Cảm xúc kìm nén suốt buổi tối bỗng nhiên vỡ òa.

 

Tôi bật khóc nức nở.

 

Cảm thấy ba năm chân tình mình đã bỏ ra thật không đáng.

 

Tôi cứ tưởng sự thiên vị chăm sóc chu đáo của Lục Nghiêu dành cho tôi xuất phát từ tình yêu.

 

Không ngờ, đó là những gì anh ta cố tình làm để cô ta thấy.

 

Tôi chỉ là công cụ trong màn kéo đẩy cao tay của hai người họ.

 

Lăng Duyệt là một cô gái thẳng thắn.

 

Không biết nói lời an ủi ngọt ngào.

 

Cô ấy quen trực tiếp giải quyết vấn đề.

 

"Đừng khóc nữa, đàn ông thiếu gì, đổi người khác là được chứ gì. Anh tớ da trắng dáng đẹp, bố tớ vẫn còn phong độ chán, cậu chọn một người đi!"

 

Tôi khóc đủ rồi, lại bị cô ấy chọc cười.

 

"Lăng Duyệt, có phải tớ vô dụng lắm không, lúc này rồi mà vẫn phải để cậu ra mặt thay tớ."

 

Lăng Duyệt vỗ vỗ đầu tôi.

 

"Nói gì ngốc thế, mỗi người một tính cách mà. Nhà tớ mất mẹ sớm, còn lại ba bố con tính cách không bình thường lắm, không biết thể hiện tình yêu. Tớ từ nhỏ đã bướng bỉnh, khiến người ta đau đầu, chẳng có mấy cơ hội để ra dáng đâu. Còn cậu thì trời sinh lương thiện, ở bên cậu ngày nào cũng như tắm gió xuân. Cậu còn là bác sĩ tiêm không đau nhất toàn thành phố nữa chứ. Hồi tớ nằm viện, nếu không có cậu ngày nào cũng ở bên tớ, không chán nản dỗ dành tớ thì tớ không thể nào chịu đựng nổi."

 

Những lời này rất thấm thía.

 

Lòng tự tôn đang sụp đổ của tôi lại được xây dựng lại.

 

Lăng Duyệt nói: "Nói thật nhé, cậu thật sự không cân nhắc gả vào nhà tớ à?"

 

Lời này, cô ấy đã nói rất nhiều lần rồi.

 

Tôi và Lăng Duyệt quen nhau vì cô ấy bị bệnh phải nhập viện.

 

Viện trưởng đích thân làm bác sĩ chủ trị cho cô ấy, còn tôi là trợ lý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Nhưng vì tôi nói chuyện dịu dàng, tiêm không đau.

 

Lăng Duyệt ngang bướng quyết định để tôi làm bác sĩ chính của cô ấy.

 

Từ đó, chúng tôi thiết lập tình bạn sâu sắc.

 

Khi đó tôi đã yêu Lục Nghiêu rồi, ngày nào Lăng Duyệt cũng hối hận đập đùi.

 

"Sao bệnh của tớ không đến sớm hơn vài tháng? Lúc đó cậu còn độc thân, vẫn còn hy vọng đưa cậu về nhà làm chị dâu!"

 

Nạn nhân vô tội Lăng Tiêu - anh trai của Lăng Duyệt, người đặc biệt nghỉ phép từ nước ngoài về thăm bệnh.

 

Nghe xong mặt anh ấy đen sì.

 

Dưới sự càm ràm không ngừng của cô ấy, mối quan hệ giữa tôi và Lăng Tiêu từ ban đầu đã là băng giá.

 

Mỗi lần vô tình gặp, tôi đều cúi đầu ngượng ngùng.

 

Anh ấy ngẩng mặt lên cũng ngượng ngùng.

 

Cả hai giả vờ như không nhìn thấy nhau.

 

Không lâu trước đây, Lăng Tiêu sau khi du học trở về, đã vào làm việc tại bệnh viện của chúng tôi.

 

Thậm chí còn ở ngay phòng cạnh tôi.

 

Sự xuất hiện của vị soái ca lạnh lùng cấm dục trí tuệ cao này đã khiến cả bệnh viện xôn xao.

 

Các cô gái có việc hay không có việc đều đi qua cửa phòng làm việc của anh ấy hai lần.

 

Số người xin nghỉ phép cũng ít đi.

 

Còn tôi thì đi làm phải nhịn tiểu.

 

Sợ đi lại nhiều trên hành lang sẽ thường xuyên đụng mặt anh ấy.

 

Thấy tôi không nói gì, Lăng Duyệt trở nên phấn khích.

 

"Cậu im lặng là đang nghiêm túc cân nhắc sao? Nghĩ kỹ chưa? Anh tớ hay bố tớ?"

 

Khóe miệng tôi giật giật: "Nếu chỉ có hai lựa chọn này, vậy tớ thà chọn bố cậu."

 

Lăng Duyệt càng phấn khích hơn.

 

"Tuyệt vời! Thực ra tớ cũng nghĩ vậy! Bố tớ lớn tuổi rồi, c.h.ế.t sớm, cậu sớm thừa kế tài sản của ông ấy, hai đứa mình ngày nào cũng gọi trai bao! Anh tớ thì không được, anh ấy sống điều độ, lại còn dưỡng sinh, sức khỏe tốt c.h.ế.t đi được, tớ sợ cậu không thể sống thọ hơn anh ấy đâu."

 

Tôi: "..."