Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dì Vương làm theo.
Lăng Tiêu tao nhã nhấm nháp rau xanh.
Vẻ mặt bố Lăng khó hiểu: “Không phải bình thường con là người ăn không được thịt thì không vui, không ăn nổi một miếng rau nào sao?”
Động tác của Lăng Tiêu khựng lại.
Anh ấy nhìn bố mình, người đang bình tĩnh cắt bít tết.
“Không phải bình thường bố ăn bít tết cũng toàn dùng đũa sao?”
Bố Lăng nghẹn họng.
Tôi vội vàng giải vây: “Dao nĩa đúng là không tiện bằng đũa, thỉnh thoảng tôi ăn bít tết cũng dùng đũa.”
Không khí có vẻ dịu đi một chút.
Lăng Tiêu tiếp tục nói: “Bố tôi bình thường thích nhất món cá hấp ớt băm, ăn xong xương cá vứt đầy bàn.”
“Không phải chứ, hôm nay con bị bệnh hả!” Bố Lăng nghiến răng nghiến lợi, ném đũa xuống rồi bỏ đi.
“Các con ăn đi, bố tức đến no rồi.”
Lăng Duyệt cúi đầu lẳng lặng ăn cơm.
Không dám nói cũng không dám hỏi, vẫn là dì Vương phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng.
“Có một chiếc xe đỗ trước cửa nhà mình lâu lắm rồi, không biết đang đợi ai. Hình như là một chiếc… BYD?”
Lăng Tiêu nghe vậy, lập tức đứng dậy.
“Mọi người ăn đi, tôi xuống xem.”
Lát sau, giọng Lăng Tiêu vọng lên từ dưới nhà.
“Chú Trương, ra đuổi chiếc xe biển xanh kia đi, nói nhà chúng ta không ai đặt xe công nghệ, anh ta nhầm chỗ rồi. Nhân tiện đưa cho anh ta năm trăm nghìn, bảo anh ta ra quán bên đường ăn bát mì. Đợi cả đêm cũng không dễ dàng gì.”
Tôi khẽ thì thầm với Lăng Duyệt.
“Anh cậu tuy hơi có vấn đề, nhưng thực ra cũng tốt tính ghê.”
Lăng Duyệt: “…”
Lăng Duyệt sợ Lục Nghiêu đến nhà làm phiền tôi, nên bảo tôi mấy hôm nay cứ ở tạm nhà cô ấy.
Lăng Tiêu không tỏ ý phản đối.
Thậm chí anh ấy còn chủ động nhường phòng của mình cho tôi, nói phòng này có nắng tốt.
Anh ấy tự mình chuyển sang ngủ ở phòng khách cạnh phòng ngủ của bố Lăng.
Lăng Duyệt kêu lên kinh ngạc.
“Anh trai tớ chưa bao giờ cho phép tớ dẫn con gái về nhà, càng không cho con gái đụng vào đồ của anh ấy. Tớ còn nghi ngờ anh ấy mắc chứng ghét phụ nữ nữa cơ. Thế mà, anh ấy lại khoan dung với cậu đến thế! Cậu có biết điều này nói lên điều gì không?”
“Nói lên điều gì?” Tôi hỏi.
Bước chân Lăng Tiêu đang đi xuống lầu đột nhiên chậm lại.
“Nói lên cặp chó má kia thật sự quá đáng! Đến cả một kẻ m.á.u lạnh như anh tớ cũng phải nảy sinh chút đồng tình!” Lăng Duyệt hậm hực nói.
“Không biết nói chuyện thì ngậm miệng lại đi.” Lăng Tiêu hằn học nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Rồi “thình thịch thình thịch” bước xuống lầu rất lớn tiếng.
Phòng của Lăng Tiêu rất sạch sẽ, thoang thoảng mùi gỗ.
Tôi mở cửa sổ, muốn cho thoáng khí.
Gió thổi rơi tập tài liệu trên giá sách.
Tôi cúi xuống nhặt lên.
Từng tờ từng tờ, đều là các bệnh án mà tôi đã viết cho Lăng Duyệt ba năm trước.
Tờ dưới cùng là do Lăng Tiêu viết.
Nét chữ rất đẹp.
[Sơ Đường, Bệnh viện trực thuộc Thanh Đại.]
Dường như không có bất kỳ cảm xúc nào, lại giống như cả tờ giấy đều tràn ngập cảm xúc bị kìm nén.
Dường như tôi đã lờ mờ nhìn thấy một bí mật kinh người.
Tay run run thu dọn đồ đạc về chỗ cũ, run rẩy quay lại giường nằm như một cái xác không hồn.
Tự nhủ đừng nghĩ nhiều, đừng nghĩ nhiều.
Nhưng trong phòng khắp nơi đều là hơi thở của Lăng Tiêu.
Nhắm mắt lại, khuôn mặt Lăng Tiêu cứ như đèn cù lướt qua trước mắt tôi.
Tôi bất lực mất ngủ.
Sáng hôm sau, chúng tôi lại tụ tập ở bàn ăn.
Tôi với một đôi mắt gấu trúc.
Lăng Tiêu cũng vậy.
Bố Lăng mệt mỏi như già đi mười tuổi.
Lăng Duyệt kinh ngạc: “Có chuyện gì thế, tối qua mọi người đều không ngủ ngon sao?”
Tôi ấp úng: “Chắc là do đổi giường, tớ không quen.”
Lăng Tiêu: “Anh cũng đổi giường, không quen.”
Bố Lăng yếu ớt nhìn Lăng Tiêu.
“Con đổi giường không ngủ được thì làm phiền bố à? Cả đêm không biết lên cơn điên gì, bố vừa ra ngoài đi vệ sinh là nó lại chạy ra nhìn. Giật mình thon thót cả đêm, làm bố không ngủ ngon được.”
Lăng Tiêu lý lẽ cùn: “Nhà ai mà người bình thường lại dậy đi vệ sinh tám lần một đêm chứ.”
Bố Lăng run run môi: “Bố già rồi, tiểu đêm nhiều, không bình thường thì thôi!”
Nói xong, ông ấy quăng đũa xuống, vẻ mặt tủi thân bỏ đi.
Ông ấy đã tức no liên tiếp hai bữa rồi.
Chẳng trách chẳng béo lên chút nào.
Lăng Duyệt gặm bánh bao nhỏ: “Lát nữa để anh tớ đưa cậu đi làm nhé, tớ không đi tiễn cậu đâu.”
Tôi vội vàng từ chối.