Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Suốt một thời gian sau đó, tôi ở nhà Lăng Duyệt vào buổi tối và đi làm cùng Lăng Tiêu vào buổi sáng.
Cứ thế bận rộn, giai đoạn đau khổ sau chia tay cũng trôi qua thật nhanh.
Lăng Tiêu như một người rừng dần được khai hóa.
Không chỉ học cách quan tâm người khác mà thậm chí còn bắt đầu học nấu ăn, khiến dì Vương vô cùng hoảng sợ, sợ mình sắp mất việc đến nơi.
Nạn nhân khác là bác sĩ Vương, người ngồi đối diện với Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu đột nhiên không còn thích tăng ca nữa.
Bác sĩ Vương một mình khổ sở chống đỡ, có thể thấy rõ chân tóc ngày càng cao.
Lăng Duyệt tấm tắc khen ngợi: “Người tính cách bất thường nhất nhà chúng ta, gần đây càng ngày càng bình thường rồi.”
Nhưng tôi nghĩ, anh ấy vẫn hơi bất thường.
Ví dụ, trước khi đi ngủ vào buổi tối, anh ấy quan tâm tôi vài câu giống như quan tâm bệnh nhân của mình: “Hai hôm nay cảm thấy thế nào, ngủ có quen không?”
Tôi gật đầu: “Quen rồi.”
Anh ấy quay sang đăng dòng trạng thái ngay lập tức.
[Cuối cùng cô ấy cũng quen ngủ trên giường của tôi rồi. [Đáng yêu]]
Kèm theo hình là quần áo của tôi đang treo trên đầu giường anh ấy.
Có lẽ phần bình luận là chửi bới quá thô tục.
Đến khi tôi nhìn thấy, đã là một hàng rất gọn gàng:
[Bình luận này đã bị xóa]
[Bình luận này đã bị xóa]
Tôi há hốc mồm: “Bác sĩ Lăng, dòng này cũng là để thể hiện anh hiếu khách sao?”
Lăng Tiêu đang bóc bưởi cho tôi, vẻ mặt bình thản: “Không, dòng này là để khoe tình yêu.”
Người đầu tiên bị khoe tình yêu là Dư Lộc.
Có lẽ là bị khoe đến mức cả đêm không ngủ ngon.
Trời vừa hửng sáng, cô ta đã đợi trước cửa nhà Lăng Tiêu, thập thò dòm ngó.
Muốn tận mắt xem, “cô ấy” mà Lăng Tiêu đăng trên dòng trạng thái khiến cô ta ghen điên ghen dại là ai.
Nhưng cô ta xui xẻo đúng lúc.
Lăng Duyệt, người luôn ngủ muộn dậy muộn, hôm đó lại phá lệ dậy sớm.
Khi hai người mắt đối mắt, Lăng Duyệt cười đến mức mặt mũi dữ tợn.
“Trời có đường không đi, địa ngục không cửa lại xông vào!”
Mới sáng sớm cô ấy đã muốn đánh người rồi.
Chỉ là khổ nỗi đang sống trong xã hội văn minh, không tiện động thủ trực tiếp giữa ban ngày ban mặt.
Lăng Duyệt từ từ xắn tay áo lên.
Hạ khí đan điền, hô to một tiếng: “Bắt trộm!”
Sau đó lao tới, loảng xoảng cho một trận.
Dì Vương nghe tiếng la, lờ mờ tỉnh dậy, cầm chổi gia nhập cuộc hỗn chiến.
Khi tiếng khóc la của Dư Lộc ngày càng thê lương hơn, dì Vương mới hơi lấy lại được chút lý trí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Có khi nào đánh nặng tay quá không?”
Lăng Duyệt: “Không đánh nặng tay thì trộm có nhớ đời không? Dì Vương nấu ăn không được, đánh người cũng yếu sức ghê.”
Dì Vương nghe vậy, lập tức nghĩ đến cảnh mình có thể mất việc bất cứ lúc nào.
Để thể hiện mình rất tháo vát, không thể thay thế.
Dì Vương xắn tay áo, đánh đến nhe răng trợn mắt.
Khi bảo vệ chạy đến phải rất vất vả mới kéo được dì Vương ra.
Dư Lộc bị đánh bầm tím khắp người, mặt sưng như đầu heo, đã khóc đến mức gần như không còn hơi sức.
Khi tôi đi làm, vừa hay tiếp nhận ca của Dư Lộc sau khi cô ta đã xử lý xong vết thương ngoài da.
Cô ta vừa mới bình tĩnh lại.
Nhìn thấy chiếc vòng tay trên tay tôi, chính là chiếc vòng Lăng Tiêu đã đăng trên dòng trạng thái, lập tức cảm xúc lại mất kiểm soát.
“Hóa ra là cô! Hóa ra là cô!
“Cô tiếp cận anh ấy là để trả thù tôi sao?”
Tôi giữ chặt cô ta: “Khi làm kiểm tra đừng cử động lung tung, thiết bị rất đắt, cô không đền nổi đâu.”
Vô tình chạm vào vết thương ngoài da của cô ta khiến cô ta đau đớn kêu la thảm thiết.
Sau khi bình tĩnh lại, quả nhiên cô ta đã ngoan ngoãn hơn và nhanh chóng lấy lại lý trí.
Biết tôi là một quả hồng mềm, cô ta nhìn tôi cười khẩy.
“Đêm đó, câu trả lời của Lục Nghiêu, chắc cô khó chịu lắm nhỉ. Cô nên hiểu rõ, cô và tôi cuối cùng vẫn khác nhau. Tôi là người anh ta theo đuổi năm năm nhưng không thể có được, còn cô là người tự dâng đến cửa.”
“Trong lòng anh ta, địa vị của tôi và cô cách xa một trời một vực. Tình cảm tuổi trẻ là thứ cảm động nhất, dù hai người có kết hôn, tôi vẫn sẽ mãi mãi khắc sâu trong tim anh ta.”
Cô ta rất thông minh. Từng chữ từng câu, từng lời đ.â.m thẳng vào tim.
Chỉ là, bây giờ tôi đã không còn bận tâm nữa rồi.
Thấy tôi mặt không đổi sắc tiếp tục làm kiểm tra cho cô ta.
Cô ta hạ giọng, tiếp tục tăng cường độ: “Hơn nữa, cô có biết không? Đêm đó sau khi cô đi rồi, anh ta đã đưa tôi về nhà và ngủ lại nhà tôi. Khi cô trằn trọc không ngủ được, anh ta đang say giấc bên cạnh tôi. Đây, chính là người đàn ông mà cô yêu ba năm. Nói đi nói lại, tuy tôi đã gây ra cho cô một số tổn thương, nhưng thực ra cô nên cảm ơn tôi, vì đã giúp cô nhìn rõ con người đó, đúng không?”
Tôi nhíu mày, sắc mặt nặng nề.
Dư Lộc đắc ý cười: “Không phải vừa nãy còn ra vẻ thản nhiên sao, sao thế, không giả vờ được nữa à?”
Tôi lắc đầu, trầm ngâm một lát, tôi viết một tờ đơn rồi đưa cho cô ta.
“Siêu âm cho thấy, tuyến v.ú phải của cô có khối u chiếm chỗ, không loại trừ khả năng ung thư vú. Đề nghị làm siêu âm để xác nhận thêm.”
Nụ cười của Dư Lộc đông cứng lại.
“Cô… cô nói gì? Cô đang dọa tôi à?”
“Nghĩ nhiều rồi, tôi không rảnh đến mức đó.”
Tôi đứng dậy, dọn dẹp dụng cụ, khử trùng, vứt rác.
Cảm xúc vô cùng bình tĩnh, thậm chí không quên đưa giỏ hoa quả trên bàn cho cô ta.
“Đây là do người làm cô bị thương mang đến, nhớ mang về nhé. Nói đi nói lại, tuy cô ấy đã gây ra cho cô một số tổn thương, nhưng thực ra cô nên cảm ơn cô ấy, vì đã giúp cô phát hiện ra căn bệnh này, đúng không?”
Ánh mắt Dư Lộc đờ đẫn, hai tay buông lỏng.
Một giỏ trái cây đổ tung tóe khắp sàn.