Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bác sĩ Vương gầm nhẹ một tiếng: "Nhanh lên bịt miệng lại! Đừng để anh ta làm ầm ĩ!"

 

Lục Nghiêu nhanh chóng bị băng keo y tế dán miệng, rồi bị giải tới phòng bảo vệ.

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm, đóng cửa sổ lại.

 

Vừa quay đầu, tôi phát hiện Lăng Tiêu lại cởi cúc áo rồi.

 

"Vừa nãy, vẫn chưa xem xong mà."

 

Anh ấy nắm lấy tay tôi: "Bác sĩ Sơ, cô thử xem tim người ta có loạn nhịp không…"

 

Ngoại truyện

 

Nhật ký trò chuyện giữa Lăng Tiêu và Lục Nghiêu.

 

Ngày 23 tháng 9 năm 2021.

 

Bạn đã thêm đối phương làm bạn bè.

 

Lăng Tiêu: [?] 

 

Lục Nghiêu: [Xin lỗi đã làm phiền, tôi tên là Lục Nghiêu, là bạn tốt của Dư Lộc. Tôi muốn hỏi, Dư Lộc ở Đức, mọi chuyện vẫn ổn chứ?] 

 

Lăng Tiêu: [Dư Lộc là ai?] 

 

Lục Nghiêu: [... Chính là cô gái đã theo đuổi anh sang Đức đó.] 

 

Lăng Tiêu: [Nhiều quá, không phân biệt được cô nào. Không có việc gì nghiêm túc thì tôi xóa đây, tạm biệt.] 

 

Lục Nghiêu: [...] 

 

Lăng Tiêu: [Khoan đã, ảnh đại diện của anh là?] 

 

Lục Nghiêu: [À, là tôi với bạn gái tôi đấy.] 

 

Hai mươi phút sau. (Thời gian Lăng Tiêu xem lén trang cá nhân của đối phương một cách tỉ mỉ)

 

Lăng Tiêu: [Anh đã có bạn gái rồi, mà còn quan tâm người con gái khác sống có tốt không à?] 

 

Lục Nghiêu: [Cũng không phải kiểu quan tâm đó. Chỉ là hôm nay là sinh nhật của tôi, bạn gái tôi đã chuẩn bị một bất ngờ sinh nhật thật chu đáo cho tôi, khiến tôi có một sinh nhật hạnh phúc nhất từ trước đến nay. Tôi hạnh phúc quá, nhớ lại trước kia khi theo đuổi Dư Lộc, cái tôi lạc lối, những cảm xúc bị thao túng, thực sự không phải cuộc sống của một con người.] 

 

Lăng Tiêu: [Vậy thì sao, anh đến để khoe tình yêu sao?] 

 

Lục Nghiêu: [He he, chỉ là uống say, có chút cảm tính. Trước đây tôi hận cô ấy oán cô ấy, bây giờ thì đã buông bỏ rồi, cũng mong cô ấy được như ý nguyện, sống thật tốt. Thì ra người được tình yêu bao bọc sẽ đối tốt với cả thế giới. [Đáng yêu]] 

 

Lăng Tiêu: [[Mặt đen]] 

 

Lục Nghiêu: [Thôi được rồi, nói ra thoải mái hơn nhiều, xóa bạn đi anh bạn, cảm ơn anh đã lắng nghe.] 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Lăng Tiêu: [Khoan đã, bây giờ tôi không thoải mái.] 

 

Lục Nghiêu: [Cái gì?] 

 

Lăng Tiêu: [Ý tôi là, trạng thái của anh không đúng. Bây giờ anh còn quan tâm cô ấy, chẳng phải chứng tỏ anh vẫn chưa buông bỏ cô ấy sao?] 

 

Lục Nghiêu: [Không có, tôi thấy tôi đã buông bỏ rồi.] 

 

Lăng Tiêu: [Không, anh chưa.] 

 

Lục Nghiêu: [...] 

 

Lăng Tiêu: [Thật đấy, tin tôi đi, anh là người trong cuộc u mê, tôi là người ngoài cuộc sáng suốt. Trong sâu thẳm trái tim anh, người anh yêu nhất bây giờ vẫn là Dư Lộc. À, anh vừa nói, Dư Lộc là cô nào ấy nhỉ?] 

 

Lục Nghiêu: [Gửi ảnh. Là cô này.] 

 

Lăng Tiêu: [Xinh đẹp, thật sự rất xinh đẹp. Một cô gái tuyệt vời như vậy, cứ thế từ bỏ cô ấy, anh cam tâm sao?] 

 

Lục Nghiêu: [... Nếu cô ấy thực sự tốt như vậy, theo đuổi anh lâu như thế, sao anh không đồng ý?] 

 

Lăng Tiêu: [Tôi à, tôi chủ yếu là… cơ thể không ổn lắm, anh hiểu mà. Sợ làm lỡ hạnh phúc của các cô gái, nên tôi chưa từng chấp nhận ai cả.] 

 

Lục Nghiêu: [Vậy à, thế thì anh cũng thảm thật đấy.] 

 

Lăng Tiêu: [Đúng vậy, nên tôi càng mong những người khỏe mạnh như cậu, dũng cảm theo đuổi hạnh phúc của mình. Cậu và Dư Lộc là người có tình cảm cuối cùng cũng thành vợ chồng, bây giờ là tâm nguyện lớn nhất của tôi.] 

 

Lục Nghiêu: [Nhưng tôi rất yêu bạn gái của tôi…] 

 

Lăng Tiêu: [Không, anh chỉ tạm thời bị cô ấy làm cảm động, bị hạnh phúc trước mắt làm cho mờ mắt thôi. Hơn nữa bạn gái cậu trông… bình thường thôi, người bình thường đều biết nên chọn thế nào.] 

 

Lục Nghiêu: [Anh gọi đây là bình thường sao? Lần đầu gặp mặt, khi cô ấy chủ động tiếp cận tôi, tim tôi như sống lại vậy đó.] 

 

Lăng Tiêu: [Anh thấy chưa, anh cũng nói là cô ấy chủ động tiếp cận anh. Cái này so với cô gái mà anh chủ động theo đuổi, địa vị có thể như nhau sao? À đúng rồi, anh dựa vào cái gì mà thu hút cô ấy chủ động tiếp cận?] 

 

Lục Nghiêu: [Tôi cũng không biết. Lúc đó tôi trạng thái không tốt, đối với cả thế giới đều không có sắc mặt tốt. Nhưng không ngờ, sự lạnh lùng của tôi lại chinh phục được cô ấy.] 

 

Lăng Tiêu: [Lạnh lùng, đối với cả thế giới đều không có sắc mặt tốt. Hiểu rồi.] 

 

Lục Nghiêu: [Không phải, nói chuyện với anh xong, sao đầu óc tôi lại rối bời lên thế này? 

 

Lăng Tiêu: [Rối là đúng rồi. Rối chứng tỏ trong lòng anh đang có chuyện. Cố lên anh bạn, đừng quên ý định ban đầu, đừng dễ dàng từ bỏ Dư Lộc.] 

 

Lục Nghiêu: [Hả?] 

 

Lăng Tiêu: [Đừng quên, hai người các anh gương vỡ lại lành, là tâm nguyện lớn nhất của tôi, một người có lòng mà không đủ sức.] 

 

Lục Nghiêu: [... Được rồi.]