Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Văn Vũ ở bên cạnh con nhện, ít nhiều chạm đến những bí mật cốt lõi của mạng lưới ngành công nghiệp đen.

Mặc dù Colton sẽ không nói với cô ta bất cứ điều gì.

Nhưng Văn Vũ là một kế toán, cô ta hiểu rõ dòng tiền.

Tiền không nói dối.

Buổi chiều, Jonny gõ cửa hai lần, trong văn phòng Văn Vũ không có ai đáp lại.

Theo lẽ thường thì giờ này cô ta vẫn còn ở đây.

Hắn không nói không rằng đẩy cửa đi vào.

Giấy tờ vương vãi trên sàn, trên bàn chất đầy tài liệu cao ngất, cô thư ký đang ngủ say.

"...Tiểu thư Văn?"

Cô ta đột ngột ngẩng đầu lên — phát hiện mình đang đè lên một lá thư khiếu nại ướt sũng nước bọt.

Nén tiếng hét trong lòng, Văn Vũ vẫn giữ vẻ thanh lịch, che mặt, rút hai tờ khăn giấy lau miệng.

"...Ừm, chuyện gì vậy?"

"...Ồ... Phu nhân Zeller muốn chúng ta dành chút thời gian tối nay ghé thăm..."

Thư ký Jonny giả vờ không để ý đến vẻ lúng túng của Văn Vũ.

"Phu nhân Zeller?!" Văn Vũ lập tức tỉnh táo, đó là phu nhân của Colton, "T-Tại sao?"

Sắc mặt của người đẹp biến đổi xanh đỏ trắng như đang pha màu.

Jonny không khỏi liên tưởng đến những tin đồn ồn ào về Văn Vũ, nhưng chỉ có thể nhìn chằm chằm vào vật trang trí hình thiên nga pha lê trên bàn.

Vào lúc này mà nghĩ đến chuyện đó, rõ ràng là không lịch sự.

"...À... không rõ lắm, chỉ nói có việc cần dặn dò."

Văn Vũ ngay lập tức mất hết buồn ngủ.

Cho đến khi tan sở, cô ta vẫn như kiến bò chảo nóng.

Trong giới thượng lưu, tình nhân là một nghề nghiệp đầy rủi ro.

Văn Vũ đi xe của Jonny, cùng đến dinh thự Colton.

Quản gia dẫn hai người vào phòng khách.

Không lâu sau, phu nhân mặc áo ngủ nhung đỏ, tóc búi lỏng, xuất hiện ở cửa.

Hai người đứng dậy chào đón.

"Ngồi đi." Phu nhân ra hiệu vẻ mặt không cảm xúc.

Văn Vũ ngượng nghịu ngồi xuống, ánh mắt đặt lên chiếc túi xách nhỏ trên đầu gối, vuốt ve nó.

Nỗi chột dạ riêng của tiểu tam khi đối mặt với chính thất.

Nhưng phu nhân Zeller không có ý định truy cứu.

Sau vài lời hỏi thăm xã giao, bà ta đưa một danh sách giấy cho Jonny, liệt kê đầy đủ hơn mười món trang sức và đồ sưu tầm.

Văn Vũ lén lút liếc nhìn, đủ thứ lấp lánh, còn cẩn thận đính kèm hình ảnh thực tế, như sợ họ không nhận ra.

"Tám giờ tối mai, vẫn tại Vườn ngoài trời Thành phố Pha Lê Ariya, Quỹ Nhi đồng Vùng Chiến Sự sẽ tổ chức một buổi đấu giá từ thiện." Phu nhân Zeller dặn dò, "Hai người sẽ nhân danh cá nhân tôi, mua lại toàn bộ các món hàng trong danh sách."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thì ra là vì chuyện này.

Thư ký thay chủ nhân đi đấu giá để khoe khoang, đó cũng là chuyện thường tình.

Văn Vũ thở phào nhẹ nhõm.

"Vì số tiền đấu giá sẽ được quyên góp tương ứng, dùng để đảm bảo cuộc sống của trẻ em vùng chiến sự, tôi hy vọng số tiền đấu giá của tôi sẽ trên chín trăm triệu."

"Chỉ được hơn, không được ít."

Phu nhân Zeller bình tĩnh đọc ra một con số thiên văn.

Đồng tử Văn Vũ giãn ra.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Lần đầu tiên thấy quyên góp mà còn có KPI.

Jonny lại chẳng lấy làm lạ, dứt khoát chấp nhận yêu cầu của phu nhân.

Văn Vũ chỉ có thể ở bên cạnh lặp lại lời đồng ý.

"Buổi đấu giá ở Thành phố Pha Lê?"

Hà Thiên gõ lạch cạch thiết bị toàn ảnh, vừa gọi điện cho Văn Vũ, vừa gửi tin nhắn cho Lý Uyên Hòa.

Văn Vũ theo lệ hàng ngày đều gọi điện cho Hà Thiên, báo cáo động thái của Thương hội.

Hà Thiên không biết, thời gian báo cáo hàng ngày đã trở thành chỗ dựa tinh thần của cô ta.

Nếu không phải Lý Uyên Hòa thỉnh thoảng vẫn tham gia cuộc trò chuyện của họ, Văn Vũ cảm thấy mình sẽ suy sụp tinh thần.

Đơn vị tổ chức buổi đấu giá là một tổ chức quốc tế.

Điều này có nghĩa là số tiền đấu giá có thể hợp lý chuyển ra nước ngoài.

Chính quyền gây áp lực quá mạnh, xem ra Colton không thể chống đỡ được, đang tìm cách chuyển tài sản.

Đây là một thủ đoạn rửa tiền rất cũ kỹ.

"Chín trăm triệu... số tiền này chắc phải mua được cả vệ tinh của Cơ quan Hàng không vũ trụ quá." Văn Vũ than khổ không ngớt.

Chỉ dựa vào mấy món đồ lặt vặt trong danh sách kia...

Thương hội đáng lẽ phải tìm người nâng giá hộ.

Nhưng rốt cuộc ai có gan cầm nhiều tiền như vậy, để đánh cược vào nhân phẩm của Colton?

“Đừng… đừng vội, Tổng giám đốc Lý vừa nói rồi, cứ yên tâm ra giá.”

Hà Thiên nhìn tin nhắn trả lời của Lý Uyên Hòa, ánh mắt trầm xuống.

“Huyễn Giới sẽ giúp cô đẩy giá.”

Tổng giám đốc Lý còn nói, buổi đấu giá, phải phiền Hà Thiên ra mặt.

Cô ta còn thêm một câu, cứ ở lì trong khách sạn không tốt, chỉ ăn mà không vận động sẽ béo lên.

Chết tiệt, sao lúc đó con Hoa Ly không g.i.ế.c cô ta luôn đi?

Tại Thành phố Pha lê Alyah, nơi những người tài ba hội tụ, kẻ tầm thường không bén mảng.

Ghế ngồi của phu nhân Hội trưởng Thương hội được sắp xếp ở hàng đầu tiên.

Vì vậy, khi đám đông xôn xao, Văn Vũ không nhận ra vấn đề ngay lập tức.

Trong tiếng kinh ngạc, cô ta quay đầu lại.