Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô ta vừa xem dự luật, vừa bưng tách trà của người khác lên, nhấp một ngụm.

“Ngồi xuống đi, đứng làm gì thế?”

Một lúc lâu sau, cô ta cuối cùng cũng đọc hết toàn bộ dự luật.

Lý Uyên Hòa tháo kính xuống, nhìn một loạt các đối tác đang đứng thẳng tắp, biểu lộ sự ngạc nhiên.

Ánh mắt lười nhác, lướt qua từng khuôn mặt của họ. Nơi nào cô ta nhìn tới, nơi đó đều cúi đầu không ngoại lệ.

Không ai dám đối mặt.

Đương nhiên cũng không ai ngồi xuống.

“Dự luật không tệ.”

Tờ giấy đã được cô ta lật, trượt nhẹ đến trước mặt chủ tịch.

“Cuộc họp này đã kết thúc rồi – sao không ai đưa ra ý kiến gì? Các vị cứ nói đi, tôi cũng sẽ lắng nghe đôi chút.”

Theo lẽ thường, giờ này Tổng tài Lý hẳn đã về công ty.

Dự luật ngành mới đã được gửi đến hộp thư của cô ta, Thư ký Hà theo lệ in một bản, đặt ở góc bàn làm việc.

Một người phụ nữ trẻ khác, với mái tóc đen dài, đang ngồi trên quầy trà, tự do tự tại đung đưa chân.

Lêu lổng. Thư ký Hà thầm có chút bất bình trong lòng.

Ánh mắt của người phụ nữ rơi vào đôi chân trắng nõn, mịn màng dưới chiếc váy bó sát của Thư ký Hà.

Cô ta nhìn Thư ký Hà bận rộn, còn bản thân thì chẳng có việc gì làm.

“Những ngày tháng tăm tối sắp kết thúc rồi, Tổng giám Hà.”

Giọng điệu của cô ta trơn tru như đang đùa.

Thư ký Hà đứng thẳng người, sắp xếp gọn gàng xấp tài liệu lộn xộn trên bàn, không đáp lời.

Con dấu cá nhân trên bàn của Tổng tài Lý được khắc hình quân cờ vua.

Ánh nắng chiếu vào, tím biếc trong suốt.

Ai biết được? Chẳng qua là từ một cái hố lửa này nhảy sang một cái hố lửa khác.

Thư ký Hà không vui vẻ lắm, vẻ mặt vẫn nghiêm nghị.

“Tôi còn khá thích người phụ nữ đó.” Thấy Thư ký Hà không để ý đến mình, người phụ nữ tóc đen lẩm bẩm.

Cô ta nhảy xuống khỏi quầy trà, vươn vai. Cố gắng thêm chút tiếc nuối vào giọng điệu của mình.

Thích cô ta? Thích cô ta điều gì?

Thích cô ta coi thường mọi người, thích cô ta coi mạng người như cỏ rác, thích cô ta điên điên khùng khùng, thích cô ta cười giấu dao, thích cô ta theo chủ nghĩa tinh thần, thích cô ta là phú bà già?

Cũng có lý đấy, máy rút tiền mà không cần ngủ cùng, đáng để thích ba phần.

Thư ký Hà không muốn chọc giận chủ nhân mới, đè nén sự chế giễu lẩm bẩm trong lòng, không hé răng nói một lời.

“Ê.”

Bàn làm việc bị gõ hai cái, Thư ký Hà giật mình khỏi dòng suy nghĩ.

Người phụ nữ tóc đen đang nhìn chằm chằm vào cô ta: “Đừng làm hỏng việc đấy.”

Họp hành mà ai cũng câm như hến thì chẳng còn gì thú vị.

Lý Uyên Hòa bảo họ phát biểu, nhưng họ lại im bặt.

Những người đã chuẩn bị sẵn bài phát biểu thì thầm khổ sở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nếu ca ngợi chính quyền, nói luật mới hay, chắc chắn sẽ đắc tội với Tổng tài Lý.

Cái luật này rõ ràng là nhắm vào cô ta.

Nếu đưa ra ý kiến phản đối, nói luật không hay… họ đều đang chờ đợi cái ngày Lý Uyên Hòa bị trừng phạt.

Tính khí lớn, quan hệ kém.

Vừa trở về từ hội trường c.h.ế.t lặng, Lý Uyên Hòa vốn đã phiền muộn.

Khi cánh cửa trượt phòng làm việc mở ra, cô ta lại nhận được một "bất ngờ" lớn.

Trên bàn đặt món quà của người tình tin đồn.

Một bộ còng tay da màu hồng, một bó hoa bạc hà khô héo, và một mảnh giấy da cũ rách.

Nét mực trên giấy phóng khoáng, không thể nhìn rõ viết gì.

Cô ta cũng không tò mò quá lâu.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

"Mỹ nhân hoang dã gợi cảm" đoán trước Lý Uyên Hòa không đọc được chữ viết nguệch ngoạc của mình, liền chu đáo gửi một bản điện tử:

Yêu cầu Lý Uyên Hòa chụp ảnh cùng những món quà này – “Tổng tài Lý, cô cần ảnh lưu niệm trước khi chết, còn tôi cần bằng chứng để nhận thưởng.”

“Yêu cô.”

Một nửa là làm nũng, một nửa là đe dọa.

Cuối thư, còn khiêu khích vẽ thêm một trái tim.

Lý Uyên Hòa trợn trắng mắt, hít sâu, suýt nữa thì ngất xỉu.

“Hà Thiên!”

“Ơ! Tổng tài Lý.”

Thư ký Hà chạy vội vàng, từ văn phòng bên cạnh chạy ào tới.

Lý Uyên Hòa tức đến bật cười, trừng mắt nhìn cô thư ký nhỏ đang hoảng sợ.

“Ờ… Tổng tài Lý, tôi thật sự không để ý… Hoa Ly đã đến văn phòng cô.”

Hà Thiên nhìn lướt qua mặt bàn, rụt rè xoa tay.

Vẻ mặt như làm điều gì xấu mà chột dạ.

Nhưng nói dối lại mặt không đỏ tim không đập nhanh.

“Bảo người dọn dẹp tầng hầm.”

Lý Uyên Hòa nghẹn lời hồi lâu, đưa ra một chỉ thị đơn giản.

“Tối nay bắt được cô ta, treo lên đó, phơi ba ngày.”

Phải dùng chính cái còng cô ta tặng.

Lý Uyên Hòa cảm thấy mình đã quá lương thiện rồi.

Muốn chơi gì đó thú vị thì cứ nói thẳng, hà tất phải khách sáo như vậy.

Hết tặng quà, lại viết thư.

Lý Uyên Hòa thích Hoa Ly, đỉnh cấp trong đỉnh cấp, phụ nữ của phụ nữ.

Cô nàng du côn bất cần đời ở chợ, thật gợi cảm biết bao.

Nghiền nát cô ta chỉ cần động ngón tay.

Đêm khuya.

Hoa Ly ngẩng đầu nhìn văn phòng tổng tài vẫn còn sáng đèn, ra hiệu cho đồng đội chia nhau hành động.