Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ván trước đã thua không ít, bây giờ mà dừng tay, đêm nay e rằng sẽ mất rất nhiều tiền.

Không ai cam tâm cứ thế mà trắng tay, nhao nhao ném chip lên mặt bàn.

Hoa Ly đẩy một đống chip chất cao như núi ra: “Tất tay. Cược cả cái sòng của anh.”

Cô ta dùng hai ngón tay kẹp điếu thuốc gõ gõ mặt bàn, buộc Kim Tơ Tước phải nhả hết chip ra.

Kim Tơ Tước không biết thân phận đối phương, trong lòng do dự.

Ra tay hào phóng như vậy, vạn nhất là khách của ông Liễu, lại không thể đắc tội.

Đáng ghét là tay gian lận không biết đi đâu mất, lại không dám hỏi, sợ bị người khác biết mình gian lận.

“Tài.” Thấy Kim Tơ Tước ném chip, Hoa Ly đặt cược.

Đẩy bát xí ngầu đến trước mặt nhà cái đối diện, ra hiệu hắn tiếp tục.

“Đi thôi, theo tôi.” Lệnh Sở Tinh vỗ vai Văn Vũ.

Văn Vũ đứng một bên ngẩn người, thậm chí quên mất mình bị khói thuốc lào xông vào mắt đến chảy nước mắt.

Cô ta theo sát phía sau Lệnh Sở Tinh, không quá xa cũng không quá gần.

Lệnh Sở Tinh ôm lấy một người chia bài đi ngang qua, cưỡng ép kéo cô ta về phía lối thoát hiểm.

“Thưa ông, tôi…” Mặt người chia bài tái mét.

Bị con bạc nam trêu ghẹo là chuyện thường tình, dù công khai như vậy, cũng thường không có ai ra tay ngăn cản.

Đối phương thường là những quan chức giàu có ném tiền như rác, nếu làm lớn chuyện, bất chấp thể diện, ngược lại dễ mất mạng.

Người chia bài vừa định giãy dụa, trong bàn tay đang đặt trên vai cô ta, bỗng nhiên có thêm một con d.a.o găm sắc lạnh.

Lệnh Sở Tinh không nói thêm nửa lời, người chia bài trong lòng cô ta liền im thin thít như ve sầu gặp sương, nhất cử nhất động cũng không dám chống đối nữa.

Chương 15

Lối thoát hiểm, tầng hầm và chiếu nghỉ cầu thang tầng một, góc c.h.ế.t camera giám sát.

Không có đèn, cũng không có cửa sổ, xung quanh tối đen như mực, chẳng nhìn rõ cái gì.

Văn Vũ mơ hồ nhìn thấy từ phía sau, Lệnh Sở Tinh ba hai nhát đã hạ gục người chia bài đó, thành thạo lột bộ sườn xám bó sát và đôi giày thêu.

Giống như người bán thịt ở chợ lột lông gà.

Khi Văn Vũ đang cực kỳ chấn động, Lệnh Sở Tinh ném bộ sườn xám về phía cô ta: “Mặc vào.”

Một lát sau, thấy Văn Vũ vẫn đứng bất động, cô ta bổ sung thêm một câu: “Tôi không nhìn.”

Nói xong, cô ta quay người, đi đến góc tường châm một điếu thuốc.

Trong tay còn đang mân mê chùm chìa khóa vừa móc được từ túi của người chia bài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Văn Vũ sực tỉnh, nhanh chóng cởi quần áo, cố gắng không gây ra tiếng động.

Cầm bộ sườn xám ướm thử một lúc lâu, vừa người thì có vừa người đấy, nhưng trong bóng tối mù mịt không phân biệt được mặt trước mặt sau.

Chỉ có một đốm t.h.u.ố.c lá lập lòe trong góc.

“Giúp một tay.”

Lệnh Sở Tinh quay người lại, Văn Vũ đã mặc sườn xám và đến trước mặt cô ta.

Cô ta quay lưng lại, một tay vén mái tóc vàng dài xõa xuống, ra hiệu cho Lệnh Sở Tinh kéo khóa kéo ẩn phía sau lưng lên.

Lệnh Sở Tinh ngậm thuốc, mò mẫm kéo khóa kéo, cẩn thận kéo từ eo Văn Vũ lên.

Bộ sườn xám được thiết kế rất bó, dù eo người phụ nữ có mảnh mai đến đâu, nó cũng cố tình không vừa vặn.

Cô ta chạm vào đường cong eo thon thả, uyển chuyển được sườn xám tôn lên, động tác nhẹ nhàng khiến Văn Vũ nhột.

Bình thường cô ta không thích mặc những bộ quần áo đậm chất phong tình như vậy, từ trước đến nay luôn là một tiểu thư khuê các chỉ có thể nhìn từ xa mà không dám chạm vào.

Ngẫu nhiên mặc vào người, lại khiến tim người ta đập nhanh hơn.

May mà eo Văn Vũ vừa nhỏ vừa mềm, nếu là bà Hoa mà mặc, e rằng cứng đến mức khóa kéo sẽ bật đứt.

Lệnh Sở Tinh không biết tại sao mình lại nghĩ linh tinh những chuyện này.

Hương thơm từ mái tóc, ngay cả mùi t.h.u.ố.c lá cũng khó che giấu.

Những người phụ nữ tinh tế như Văn Vũ luôn dành rất nhiều thời gian để chăm sóc tóc của mình.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Nhiều hơn cả tâm sức Lệnh Sở Tinh dùng để dọn dẹp hiện trường gây án.

Mùi hương đó ở xa rất khó ngửi, nhưng một khi lại gần, lại rõ ràng đến thế.

Lệnh Sở Tinh thèm thì lén ăn vài miếng.

Khóa kéo vừa khít, Lệnh Sở Tinh tiện tay giúp cô ta cài hàng cúc.

Lần đầu tiên cô ta cảm thấy mình đang làm một công việc cực kỳ tỉ mỉ, tỉ mỉ hơn cả việc lắp ráp s.ú.n.g ống.

Cô ta tựa như một món đồ sứ có thể vỡ vụn chỉ với một chạm nhẹ, còn cô lại giống như người thợ dùng bút lông vẽ hoa văn tráng men lên món đồ sứ ấy.

Hoa Ly Tử làm sao dám hành xử thô lỗ với cô ta như vậy, không sợ làm hỏng vị tiểu thư kim quý sao?

Dưới lầu, sòng bạc đột nhiên vang lên tiếng s.ú.n.g chói tai, làm bay biến những suy nghĩ hỗn loạn.

Đó là ám hiệu của Hoa Ly Tử.

“Đi thôi.” Lệnh Sở Tinh dụi tắt điếu thuốc, ra hiệu cho Văn Vũ đi theo mình.

Trong bóng tối, hình ảnh toàn ảnh của bản đồ tòa nhà phát sáng.

Lệnh Sở Tinh tìm thấy khu vực dành cho nhân viên ở tầng một, dẫn Văn Vũ trốn vào phòng thay đồ của người chia bài.

Tiếng s.ú.n.g đó là do Hoa Ly Tử bắn.