Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Armand vẫn quá hiểu những cựu binh này. Chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay cần đến họ, họ đều hớn hở chạy về.

Có vẻ sợ nghỉ hưu xong sẽ rảnh rỗi sinh bệnh.

Phòng tiếp tân của Tổng cục bị những người đàn ông hút t.h.u.ố.c lá làm cho mịt mù khói, không khí ngột ngạt.

Chín người chen chúc trong phòng tiếp tân không mấy rộng rãi, Cục trưởng vẫn chưa sắp xếp thời gian cho họ.

Đó đều là những người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Sống không quá xa thành phố Krus, không thiếu tiền, tính khí nóng nảy, chất lượng kém, nhàn rỗi vô vị, không hòa nhập được với xã hội.

Họ không thể thích nghi được sau khi rời chiến trường, dù có hai người đã lập gia đình.

Không biết nói lời ngọt ngào làm vợ vui, huấn luyện con cái thì như huấn luyện chó.

Làn da vì quanh năm tiếp xúc với t.h.u.ố.c lá mà vàng vọt nhăn nheo, cách vài mét cũng có thể ngửi thấy mùi thuốc.

Đa số mọi người vẫn giữ thói quen dậy lúc 5 giờ sáng và chạy bộ buổi sáng.

Mặc dù chiến tranh khiến họ trông già đi, nhưng cơ thể vẫn chưa có vấn đề lớn.

Không giống các sĩ quan, sự may mắn của họ không nằm ở việc được luận công ban thưởng, thăng quan tiến chức.

Một lão binh theo kịp trào lưu viết thư nhà trên giấy, Nhan Khiết thích thú đứng sau quan sát.

Cô không mong đợi nhìn thấy những vần thơ đẫm nước mắt trong kiệt tác của ông, trình độ văn hóa của lão binh thật khó nói hết bằng lời.

Lỗi chính tả đầy rẫy, dùng từ lúng túng, chỉ một cách diễn đạt thông thường về nỗi nhớ và tình yêu cũng đủ khiến ông vắt óc suy nghĩ.

"Frederick, Frederick, chỗ này có chữ 'e'." Nhan Khiết dùng ngón tay chọc vào chữ ký của ông, "Ông đi lĩnh lương tháng cũng không ký sai tên chứ?"

"Vợ tôi thường thay tôi lĩnh lương tháng." Lão binh ngậm thuốc, cảm thấy ngượng ngùng, bôi xóa chữ ký, "...nhưng tôi bình thường cũng có đọc báo mà."

Dùng từ quá kỹ khiến ông mất quá nhiều thời gian, quên cả hút thuốc, phí mất gần một nửa điếu.

Fred tiếc điếu thuốc, lại từ túi lấy ra một bao khác.

"Làm một điếu không?"

"Đa tạ." Nhan Khiết cười, nhận điếu thuốc lão binh đưa, mượn lửa.

"Ông xem ông viết cái gì thế này? Giúp con gái cho gà con ăn — phu nhân ông đâu đến nỗi quên chuyện này chứ."

Bị Nhan Khiết nói cho ngớ người, lão binh kẹp t.h.u.ố.c lá ngồi xổm bên bàn, suy nghĩ.

"À, nhất định phải nhớ chứ." Một lúc lâu, Fred nghiêm túc và chân thành trả lời, "Mấy chuyện này bình thường đều là tôi làm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Gửi một tin nhắn về là được rồi."

"Gửi tin nhắn rồi, nhưng viết thư thì lãng mạn hơn mà."

Fred hít một hơi thuốc, cười đến nhăn nheo cả mặt.

"Biết đâu một ngày nào đó tôi thực sự c.h.ế.t trên chiến trường, lá thư này sẽ trở thành niềm tự hào của gia đình."

"Giống như mấy gã từng hy sinh ấy. Thư nhà có khi còn làm vợ con nở mày nở mặt!"

"Với lại những thứ thiết thực hơn, cũng có thể thay tôi bầu bạn với họ..."

"Không ai cần niềm tự hào cả, ông Frederick." Nhan Khiết nhắc nhở ông, "Họ có lẽ cần sự bầu bạn của chính ông hơn."

Lão binh lại không thể tiếp lời.

Nicotine khiến tâm trạng bực bội của Nhan Khiết dịu đi đôi chút, khói thuốc xám mờ dần trước mắt, vị ngọt khói thuốc ở môi răng cũng coi như chấp nhận được.

"Tôi không rõ. Con cái tôi lớn rồi, một đứa đi làm ở tỉnh khác, một đứa đang đi học."

"Tôi không phải một người cha tốt, tôi không biết cách dạy dỗ. Vợ tôi không hài lòng với tôi, có lẽ vì tôi luôn hút thuốc. Tôi cũng không biết nói lời hay ý đẹp," ông tiếp tục, "Tôi vẫn chưa tìm được việc làm tử tế."

"Quân đội lần này thật keo kiệt. Giờ lính đánh thuê của các tập đoàn tài phiệt đều trang bị vũ khí tận răng rồi. Lãnh đạo gọi các ông đến đây mà không hề ước tính hành động."

Nhan Khiết cắt lời Fred đang nói lạc đề.

"Thế nào? Hối hận vẫn còn kịp. Mười mấy người chúng ta đứng ở đó, cùng lắm chỉ thêm một mục tiêu sống."

Fred cảm thấy cô gái trẻ này khá biết cách tỏ vẻ nguy hiểm, khuyên mình làm lính đào ngũ, thật quá sức sỉ nhục.

"Cô phải tin vào sự sắp xếp của cấp trên, thưa cô. Cấp trên của tôi không bao giờ đánh những trận không nắm chắc phần thắng." Fred cười phá lên.

"Họ không phải cấp trên của ông." Nhan Khiết nhếch môi.

"Cô ơi, thực ra tôi cũng từng tham gia vài trận chiến trấn áp các ổ buôn người, hồi còn trẻ ấy."

Fred nhả ra một làn khói, bắt đầu khá tự hào mà dạy dỗ hậu bối, ông ấy ăn muối còn nhiều hơn cô nhóc ranh này ăn cơm.

"Hồi đó cô chắc còn nhỏ. Chuyện này trong nước rất hoành hành, chính quyền đã tốn rất nhiều công sức để xử lý. Một số tổ chức tội phạm có quy mô thật sự rất lớn, cô không thể tưởng tượng được đâu! Chúng có rất nhiều tiền, trang bị cũng tinh nhuệ. Chỗ nào cảnh sát không thể nhấc nổi, chính quyền sẽ gọi chúng tôi đến."

Ông ấy nói không sai, lúc đó cô quả thực còn nhỏ.

Nhưng với tư cách là người trong cuộc, cũng không đến nỗi không thể tưởng tượng ra cảnh tượng đó.

"Đa số đều là mấy cô bé. Cô biết đấy, bọn chúng làm cái gì đó... thôi bỏ đi."

Fred sợ làm đứa trẻ sợ hãi, nên ngắt ngang chủ đề.