Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

16

Mùa đông năm 2018, tôi bị kết án một năm tù giam, án treo một năm rưỡi vì tội hủy hoại thi thể, cản trở tư pháp.

Bước ra khỏi trại tạm giam, tuyết trắng bay lả tả trên bầu trời.

Cảnh sát Ngô đứng ở cổng đợi tôi, tôi không ngờ ông ấy sẽ đến.

Ông ấy nói với tôi rằng, Lương Xuyên đã bị bắt. Theo lời khai của anh ta, sau khi vô tình cứu sống hai chị em chúng tôi, anh ta thực sự đã muốn hối lỗi. Nhưng vì gia đình thiếu tiền, anh ta lại nảy sinh ý đồ xấu với Bạch Tuyết.

Kết hợp với lời khai của Lương Xuyên, những kẻ đã coi Bạch Tuyết như một món hàng để giao dịch cũng lần lượt bị bắt.

Vì em gái tôi có vấn đề về thần kinh, không thể xác định mọi hành vi đều xuất phát từ ý muốn của bản thân, nên họ sẽ bị buộc tội h.i.ế.p dâm.

Linlin

Chú Lý, thím Lý đã trở thành nhân chứng có vết nhơ, có thể chứng minh rằng lúc đầu Bạch Tuyết đã kịch liệt phản kháng.

Không có ai ngược đãi em gái tôi.

Những vết thương trên người con bé là do con bé tự làm, vì quá đau khổ nên không ngừng tự làm hại bản thân.

Có lẽ câu nói cuối cùng của tôi, đối với con bé, giống như một sự xá tội vậy.

"Chú Lý, thím Lý sẽ thế nào?" Tôi hỏi.

"Nếu có thư thông cảm của cô, có hy vọng được hưởng án treo."

"Vâng, tôi sẽ viết."

"Họ bảo tôi nói với cô, lúc nào cũng có thể về nhà."

Tôi lắc đầu.

Nếu nói trước đây là bố mẹ vì Bạch Tuyết mà bỏ bê tôi, thì bây giờ, chính là chú Lý, thím Lý vì tôi mà bỏ mặc Bạch Tuyết.

Tôi không có tư cách để hận họ, nhưng cũng không thể tha thứ cho họ.

Vì vậy, nơi đó, không thể quay về được nữa.

"Vậy tiếp theo cô sẽ đi đâu?" Cảnh sát Ngô hỏi tôi.

Tôi không có nơi nào để đi, nhưng vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười: "Đi đến đâu hay đến đó, kiểu gì cũng sẽ có cách thôi."

"Đi với tôi trước đã."

Ông ấy dẫn tôi đi về phía bãi đậu xe, vừa đi vừa nói: "Phòng con gái tôi còn trống, nếu cô không chê thì cứ ở tạm."

Tôi biết người đàn ông này, suốt nửa năm qua đã bôn ba khắp nơi vì chuyện của tôi, thậm chí còn cãi nhau một trận lớn với bên viện kiểm sát vì không đồng ý không khởi tố.

Tôi cảm động trong lòng, nghẹn ngào nói: "Cảm ơn chú."

"Tiểu Trần vốn cũng muốn đến đón cô, nhưng cậu ấy thấy mình lúc trước mù quáng mắng nhầm người, không còn mặt mũi nào đến gặp cô. Cô đừng trách cậu ấy, trong vụ án của em gái cô, cậu ấy đã điều tra hết mình hơn bất cứ ai."

Cảnh sát Ngô ngừng lại, rồi nói tiếp: "Những thứ cô lo lắng nhất, Lương Xuyên đã hủy bỏ toàn bộ rồi. Trước đây có một số được phát tán, Tiểu Trần đã tìm lại được hết. Cô yên tâm, sẽ không có ai nhìn thấy nữa đâu."

Tôi nhớ đến người cảnh sát trẻ tuổi hay nóng nảy đó, mím môi cười: "Anh ấy là người tốt."

Vào trong xe, cảnh sát Ngô đưa cho tôi một hộp sắt, chính là hộp em gái tôi dùng để đựng kẹo.

Tôi cẩn thận mở ra, dưới lớp kẹo đỏ xanh lẫn lộn là một cuốn sổ tiết kiệm.

"Số tiền trong sổ tiết kiệm là thu nhập quảng cáo hợp pháp của em gái cô, chúng tôi đã điều tra rồi.

Phần lớn thu nhập bất hợp pháp đã vào tài khoản của Lương Xuyên, một phần nhỏ ở chỗ vợ chồng Lý Kim Thủy, dùng làm chi phí sinh hoạt hàng ngày của gia đình các cô." Cảnh sát Ngô giải thích.

Tôi run rẩy lật sổ tiết kiệm ra, cuốn sổ này thật sự quá nặng, quá nặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bên trong rơi ra một tờ giấy, chính là tờ tôi đã viết cho em gái vào đêm giao thừa pháo hoa nở rộ đó.

"Bạch Khiết nhất định sẽ đưa Bạch Tuyết ra ngoài nhìn ngắm thế giới này thật kỹ."

Tôi nhìn thấy câu hứa này đã bị sửa đổi.

Em gái tôi không biết từ lúc nào đã gạch bỏ bốn chữ "đưa Bạch Tuyết".

Tim tôi đau nhói: "Quả nhiên con bé hận tôi."

Cảnh sát Ngô liếc nhìn tờ giấy trong tay tôi, nói: "Tôi không nghĩ vậy, tôi nghĩ đây là tâm nguyện của em gái cô."

"Con bé là một cô bé rất lương thiện phải không? Tôi nghĩ trong lòng con bé nhất định là tình yêu, chứ không phải hận thù. Cô đừng làm con bé thất vọng."

Nước mắt nhỏ xuống trên những con chữ, làm hai chữ "Bạch Tuyết" nhòe đi, tạo thành hình bông tuyết.

Chiếc xe khởi động, lăn bánh trên con đường phủ tuyết. Tiếng gió rít qua, như tiếng hát của các tinh linh.

Em gái tôi giờ đã đoàn tụ với bố mẹ ở một thế giới khác rồi nhỉ, nhất định phải hạnh phúc nhé.

17 Hậu kí

Nhà cảnh sát Ngô rất sáng sủa, tôi vừa bước vào đã thấy cảnh sát Trần mặc tạp dề bưng thức ăn từ bếp ra.

Anh ta nhìn thấy tôi, ánh mắt có chút lảng tránh, khác hẳn vẻ nóng nảy lúc mới gặp.

"Đội trưởng Ngô, cái đó, bữa tối làm xong rồi ạ. Tôi còn có việc, xin phép đi trước." Anh ta ấp úng muốn chuồn.

Cảnh sát Ngô trêu chọc anh ta: "Chạy gì mà chạy?Người ta có thể ăn thịt cậu sao?"

Cảnh sát Trần gãi đầu, đi đến trước mặt tôi nói: "Trước đây mắng cô, xin lỗi cô nhé."

Tôi vội cúi chào anh ta, trịnh trọng cảm ơn.

Làm sao tôi có thể trách anh ta được, chỉ có những cảnh sát thực sự nhiệt huyết mới có thể xúc động đến vậy.

Cảnh sát Ngô đá vào chân anh ta một cái, giục: "Đừng nói nhảm nữa, cậu không có gì muốn đưa cho Bạch Khiết sao?"

Cảnh sát Trần "À" một tiếng, quay người bưng một chiếc bánh kem từ tủ lạnh ra, nói với tôi: "Bạch Khiết, chúc mừng sinh nhật."

Tôi sững sờ, ngay cả bản thân tôi cũng không nhớ, hôm nay là ngày này.

Cảnh sát Ngô mỉm cười gật đầu nhìn tôi: "Năm mới, bắt đầu lại từ đầu."

Cứ thế tôi lại có một ngôi nhà mới, căn phòng của con gái cảnh sát Ngô được bài trí rất ấm cúng.

Trên ban công có một chiếc xích đu, phủ một lớp tuyết trắng.

Ngoài kia không biết ai đang b.ắ.n pháo hoa, chiếu sáng rực cả bầu trời đêm đen thẫm.

Tôi mở cửa sổ, những bông tuyết trắng tinh khiết ào ạt ùa vào, trao cho tôi một cái ôm thật chặt, rồi lại theo gió bay đi, như đang thì thầm: "Tạm biệt, tạm biệt."

Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời, ngắm những bông tuyết từng chút một lấp đầy đất trời, tạo nên một thế giới trắng muốt.

Cảnh sát Trần bưng ly sữa nóng vào, nói: "Đội trưởng Ngô bảo tôi đưa cho cô."

Tôi nhận lấy cốc, lòng bàn tay lạnh lẽo được hơi ấm làm tan chảy.

Cảnh sát Trần đứng bên cạnh tôi, cùng tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, cười nói: "Con gái đội trưởng Ngô cũng thích ngắm tuyết, hai người rất giống nhau."

Tôi quay đầu nhìn người đàn ông trung niên vẫn đang bận rộn trong phòng khách.

Sau này có cơ hội, tôi thật sự muốn nghe câu chuyện của ông ấy.

-Hết-