Nhìn thấy tin nhắn của bố, tôi khựng lại một chút, rồi vội vàng gọi video call cho ông.
Cuộc gọi được kết nối rất nhanh, bố mẹ tôi đang ngồi trên ghế bệnh viện, cố gượng cười chào hỏi tôi.
Nhìn vẻ mặt mẹ đang nén đau, và dáng vẻ liên tục chỉnh lại tư thế ngồi, tim tôi thắt lại.
“Mẹ, mẹ sao rồi? Đau lắm không?!”
“Bác sĩ có nói cụ thể là bị làm sao không? Bố mẹ đã chụp chiếu chưa? Bị gãy xương hay chỉ bị trật thôi?!”
Tôi nhíu mày, xót xa nhìn mẹ.
Mặt mẹ tái nhợt, trán lấm tấm mồ hôi.
“Mẹ không sao đâu, vừa lấy số rồi, bây giờ đang đợi bác sĩ gọi vào khám.”
“Con gái, chỉ là bố mẹ tiêu hết tiền rồi, mẹ ngã đột ngột quá nên cũng chưa kịp bán hết lúa ở quê.”
“Con xem trên người có bao nhiêu, cho bố mẹ mượn trước, đợi mẹ khỏe lại là bố mẹ sẽ về quê bán lúa rồi trả lại con?”
Nhìn bố mẹ ngày càng già yếu, với gương mặt đầy nếp nhăn, tôi đau lòng, sống mũi cay cay.
Ngay lập tức, tôi kiểm tra số tiền trong thẻ ngân hàng của mình, sau khi để lại đủ tiền sinh hoạt và tiền thuê nhà cho đến kỳ lương tháng sau, tôi chuyển hết số còn lại cho bố mẹ.
“Bố mẹ, con đã chuyển 20.350 tệ rồi, bố mẹ nhất định phải nghe lời bác sĩ, đừng tiết kiệm tiền cho con!”
“Thuốc bác sĩ bảo phải uống thì phải mua, còn mua thêm cả đồ bổ, thịt xương hầm để bồi bổ sức khỏe nữa!”
“Ngày mai sau khi xong dự án này, con sẽ mua vé về thăm bố mẹ ngay!”
Bố tôi lập tức nhận tiền, thấy tôi nói muốn về thăm, ông vội vàng từ chối.
“Không cần đâu con gái, công việc của con quan trọng! Con gái ở thành phố lớn làm việc, bố mẹ hiểu con muốn gây dựng sự nghiệp mà!”
“Con phải biết, dù con đưa ra quyết định gì, bố mẹ cũng sẽ luôn âm thầm ủng hộ con!”
“Nhưng không còn cách nào khác, bố mẹ chỉ là người bình thường, không thể cho con một bệ đỡ tốt, vì vậy con cần phải bỏ ra nhiều thời gian và công sức hơn người khác!”
“Bọn bố mẹ biết con hàng ngày rất vất vả, thế nên bọn bố mẹ càng không thể để vì cú ngã này mà con phải xin nghỉ về thăm. Làm vậy chẳng phải đang kéo chân con sao?!”
Những lời bố mẹ nói khiến tôi cảm thấy ấm áp trong lòng.
Tôi là con gái độc nhất trong nhà, từ bé đến lớn, muốn gì bố mẹ cũng cố gắng đáp ứng.
Con gái nhà người ta trong làng sau khi đi học xong đều phải về quê, nhưng sau khi tốt nghiệp tôi nói với bố mẹ muốn ở lại thành phố nơi mình học để lập nghiệp, không ngờ bố mẹ lại đồng ý ngay.
Bọn họ không chỉ đồng ý cho tôi phát triển bên ngoài, ủng hộ lý tưởng của tôi, mà thậm chí suốt 4 năm từ khi tôi tốt nghiệp đến giờ, để không kéo chân tôi, bọn họ đều khuyên tôi lấy công việc làm trọng, có thể về nhà sau khi tôi đã thực hiện được ước mơ của mình.
Chính vì có một cặp bố mẹ thấu hiểu như vậy, tôi mới có thể trong vòng 4 năm ngắn ngủi, từ một sinh viên mới ra trường bình thường, từng bước leo lên vị trí giám đốc ở một công ty trong top 500 thế giới.
Đợi dự án đang làm này hoàn thành tốt đẹp, tôi thậm chí có thể được thăng chức trực tiếp lên vị trí tổng giám đốc.
Nghĩ đến đây, tôi vui vẻ chuẩn bị báo tin vui cho bố mẹ.
Nhưng đúng lúc tôi vừa mở miệng, bố tôi đột ngột ngắt lời.
“Con cứ yên tâm đi, bố sẽ chăm sóc mẹ con thật tốt, bảo bà ấy nghe lời bác sĩ, cũng sẽ hầu hạ bà ấy thật cẩn thận!”
“Bố đảm bảo, đợi con nghỉ phép về, sẽ trả lại con một người mẹ khỏe mạnh và vui vẻ!”
“Thôi, bác sĩ gọi đến số rồi, không nói chuyện nữa nhé!”
Vừa dứt lời, cuộc gọi video đã bị ngắt.
Tôi hơi thất vọng, nhưng nghĩ đến việc mẹ đang ở bệnh viện để khám gấp, cảm giác thất vọng trong lòng cũng tan biến không còn chút dấu vết nào.
Hoàn hồn lại, tôi bắt đầu tập trung vào công việc hoàn thiện dự án.
Chỉ cần dự án này hoàn thành tốt đẹp, cùng với việc được thăng chức lên tổng giám đốc, tôi còn có thể xin công ty cho nghỉ gộp những ngày phép chưa dùng.
Tính ra có đến tận 2 tháng lận!
Tôi đã tính toán sẵn rồi, đến lúc đó sẽ bí mật về nhà, tạo bất ngờ cho bố mẹ!
Rồi sau đó đưa hai người họ đi du lịch, đi dọc theo tuyến đường lớn Tây Bắc một vòng.
Bố mẹ lúc còn trẻ thích đi du lịch khắp nơi nhất, tiếc là sau khi có tôi, bọn họ không còn đi xa nữa.
Lần này có hẳn 2 tháng, tôi nhất định phải đưa bố mẹ đi chơi thật đã.