Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mười lăm phút sau, Hàn Thành chạy tới.
Đi theo phía sau hắn, còn có ba mẹ chồng tôi.
Lúc Hàn Thành tới, cả người đều là bánh ngọt và bơ, cà vạt lỏng lẻo treo ở trên cổ, cổ áo mở rộng, tóc còn ướt đẫm.
Những thứ này đều là thứ tôi nghe Thôi Nam Húc nói sau khi tỉnh lại.
“Vách tử cung của cậu vốn mỏng, tạo thành xuất huyết nhiều, cũng may là cấp cứu kịp thời, cuối cùng vẫn giữ được tử cung…”
Thôi Nam Húc cảm thán vận may của tôi.
Ngược lại, thần sắc tôi nhàn nhạt, hỏi: “Hàn Thành còn quỳ ở bên ngoài sao?”
Lần này Hàn Thành quỳ gối trước cửa phòng bệnh, không ai cầu xin.
Ba mẹ chồng tự biết mình đuối lý.
Sau khi phẫu thuật, mẹ chồng trấn an tôi một lúc lâu.
Trước khi đi, còn lưu luyến không rời nắm tay tôi: “Âm Âm gả tới đây mấy năm nay, ủy khuất cho con rồi… Đứa con trai này của mẹ… không thể cứu được nữa…”
“Con muốn ly hôn thì ba mẹ sẽ không khuyên thêm nữa, tất cả đều dựa theo tâm ý của con.”
Hoàn hồn, tôi đón nhận ánh mắt phức tạp của Thôi Nam Húc, thần sắc bình tĩnh:
“Đỡ tớ đi ra ngoài.”
Thôi Nam Húc muốn khuyên tôi.
Thế nhưng cậu ta không lay chuyển được.
Chỉ có thể đỡ tôi trên xe lăn đẩy ra cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Trên hành lang phòng bệnh, Hàn Thành quỳ thẳng tắp, trên người vẫn là âu phục nhăn nhúm ban ngày, trên xương gò má còn có một chỗ xanh tím.
Là Thôi Nam Húc đánh.
Trước mắt bao người, Hàn Thành không có đánh trả.
Mà hiện tại người đến người đi, Hàn Thành trước sau như một không thích bị vây xem nhưng thủy chung không dời một bước.
Nhìn thấy tôi, khuôn mặt hắn thể hiện rõ sự đau đớn và buồn bã.
Chỉ là không đợi hắn mở miệng, tôi đã ném một phần văn kiện qua:
“Anh thua rồi.”
Ba chữ lời ít ý nhiều khiến sắc mặt Hàn Thành đột nhiên thay đổi.
Hành lang ồn ào, nhiều tiếng nghị luận của quần chúng vây xem, thế nhưng đều không che được tiếng thở hổn hển của hắn.
Hắn không nhìn tập văn kiện trên mặt đất, gắt gao nhìn chằm chằm tôi.
Hắn thông minh, rất nhanh liền phát hiện ra được việc không thích hợp:
“Em cố ý chọn ngày hôm nay là để cho anh lựa chọn… để cho anh hối hận…”
Hắn càng nói càng thống khổ, cuối cùng, hung hăng đ.ấ.m mặt mình một cái.
Mà tôi trợn trắng mắt:
“Anh suy nghĩ nhiều rồi, bất luận anh lựa chọn thế nào, tôi cũng không cần đứa nhỏ này.”
Tôi không có khí lực, tựa vào tường, nói trúng tim đen của hắn: “Tôi cũng rất rõ ràng, anh không làm được.”
Cho dù chuyện này rất đơn giản.