Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi bảo người dân làng đi gọi trưởng thôn đến.

 

Tôi và trưởng thôn nói chuyện về ý tưởng của mình.

 

Bảo người dân làng thu thập xác bướm, bảo quản tốt rồi bán cho tôi để làm tiêu bản.

 

Cứ ba ngày tôi sẽ cử người vào làng thu mua một lần.

 

Đối với ngôi làng này, đây cũng coi như một con đường làm giàu.

 

Trưởng thôn vui vẻ đồng ý, loan tin tốt lành này cho cả làng.

 

Phụ nữ và trẻ em trong làng là vui nhất, ngày thường họ giúp làm nông, chỉ đủ ăn, không kiếm được tiền.

 

Có sự hợp tác này, sau này họ sẽ có thêm một nguồn thu nhập.

 

Tôi và Phó Cảnh Uyên đã ở nhà một người dân làng một đêm.

 

Lúc trời sáng, người dân làng cùng vài người trong thôn, vào núi tìm Chu Việt và Lộc Kỳ Minh.

 

Họ tìm thấy Chu Việt bị trọng thương, đang hôn mê trong rừng.

 

Còn về Lộc Kỳ Minh, đã biến mất.

 

Xem ra, trong cuộc ẩu đả của hai người, Lộc Kỳ Minh đã thắng.

 

Người dân làng sợ Chu Việt c.h.ế.t trong làng, không dám đưa hắn về.

 

Mà trực tiếp đưa hắn đến thị trấn bên ngoài núi.

 

Liên hệ gia đình hắn đến đón.

 

Gia đình Chu Việt sau khi biết tin.

 

Đã lập tức đến trong đêm, chuyển Chu Việt đến bệnh viện lớn để điều trị.

 

Đồng thời báo cảnh sát.

 

Tôi và Phó Cảnh Uyên phối hợp với cảnh sát ghi lời khai, không cần chịu bất kỳ trách nhiệm nào trong chuyện này.

 

Cảnh sát truy nã Lộc Kỳ Minh.

 

Nửa tháng sau, ông ta bị bắt giữ trong núi.

 

Lộc Kỳ Minh cố ý gây thương tích, khiến Chu Việt bị tàn phế một phần, bị kết án mười hai năm tù.

 

Lộc Lộ suốt một năm qua, vẫn chưa trả hết khoản vay bồi thường lần trước.

 

Xảy ra chuyện này, nửa đời còn lại cô ta phải làm lụng kiếm tiền, trả nợ và gánh vác chi phí điều trị sau này của Chu Việt.

 

Chu Việt bị trọng thương nhiều chỗ trên cơ thể.

 

Một mắt cũng bị đ.â.m mù.

 

Sau này dù xuất viện, cũng thành người tàn tật.

 

Sau khi mọi chuyện lắng xuống.

 

Phó Cảnh Uyên cầu hôn tôi.

 

Anh ấy nói với tôi, sở dĩ những năm qua anh ấy không yêu đương là vì anh ấy đang đợi tôi.

 

Tôi đồng ý lời cầu hôn của anh ấy.

 

Sau khi tiệc đính hôn kết thúc, chúng tôi trở về nhà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi thấy trên đỉnh đầu anh ấy lại xuất hiện thêm ba dãy số mới.

 

Đường kính, thời lượng, số lần.

 

Trong lòng tôi kinh ngạc, thật sự lợi hại như vậy sao?

 

Tôi không tin.

 

Tiểu thuyết bá tổng còn không dám viết như thế.

 

Sau một đêm kiểm nghiệm, tôi hoàn toàn tâm phục khẩu phục!

 

Gặp được một kho báu như vậy, tôi không dám tưởng tượng sau khi kết hôn sẽ hạnh phúc đến nhường nào.

 

Có ngôi làng cung cấp bướm cho tôi, cửa hàng tiêu bản của tôi làm ăn ngày càng phát đạt.

 

Sau này tôi đã thực hiện được ước mơ ban đầu của mình.

 

Tôi liên kết với trường cũ và cục văn hóa du lịch địa phương, mở một bảo tàng tiêu bản, trưng bày những loài quý hiếm tại đó.

 

Không chỉ mở cửa miễn phí cho công chúng, mà còn dùng để sinh viên khoa sinh vật học của trường cũ làm nghiên cứu học thuật.

 

Tôi và Phó Cảnh Uyên những lúc rảnh rỗi, vẫn sẽ đi khắp nơi trên thế giới để tìm kiếm các tiêu bản còn sót lại trong tự nhiên.

 

Mắt phải của tôi vẫn không được chữa lành.

 

Có thể nhìn thấy ngày càng nhiều những điều kỳ diệu.

 

Ví dụ, tôi có thể định vị chính xác các hóa thạch cổ sinh vật.

 

Việc tìm kiếm tiêu bản trở nên dễ dàng hơn nhiều.

 

Không cẩn thận là có thể nhặt được hóa thạch cổ sinh vật hàng trăm triệu năm trước.

 

Tôi đã hiến tặng một phần hóa thạch cổ sinh vật nhặt được để phục vụ nghiên cứu khoa học.

 

Phần còn lại thì trưng bày tại bảo tàng tiêu bản.

 

Phó Cảnh Uyên cũng làm trong ngành công nghệ sinh học.

 

Chúng tôi là sự kết hợp hoàn hảo.

 

Dưới sự hỗ trợ lẫn nhau, sự nghiệp của chúng tôi càng thăng hoa.

 

Số dư tài khoản ngân hàng của anh ấy tăng lên gấp bội.

 

Sau khi kết hôn, số dư tài khoản ngân hàng của anh ấy đột nhiên không tăng nữa.

 

Vì hàng chục tỷ tài sản của anh ấy đã được chuyển hết vào thẻ của tôi.

 

Trong thẻ của anh ấy chỉ còn vài trăm triệu tiền tiêu vặt.

 

Một đêm nọ.

 

Tôi thấy anh ấy cố gắng như vậy để làm tôi vui lòng.

 

Nóng đầu lên tôi nói: "Ông xã, có muốn em tăng thêm tiền tiêu vặt cho anh không?"

 

Anh ấy nhàn nhạt nói: "Không cần, tiền tiêu vặt nhiều quá, tiêu không hết."

 

Anh ấy nói xong, kéo tôi vào lòng, ánh mắt lưu chuyển: "Hay là, thưởng cho anh thứ khác đi."

 

Màn đêm đặc quánh, ngoài cửa sổ hoa nở rực rỡ, bướm lượn bay.

 

- Hết -