Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi ngừng cười: “Tôi không lên cơn, tôi chỉ đơn thuần cảm thấy rất vui, vì đã tống khứ được một tên rác rưởi.”

 

Chu Việt giận dữ: “Cô nói ai là rác rưởi?”

 

“Ai chia tay mà đòi lại quà thì người đó là rác rưởi.” Tôi hắng giọng: “Khụ khụ, nói thật, có phải số dư tài khoản ngân hàng của anh chỉ có 1208 tệ không?”

 

Chu Việt đề phòng nhìn tôi: “Cô đã lén xem điện thoại của tôi khi nào?”

 

Tôi kìm nén nụ cười trên môi: “Không lén xem, tôi đoán thôi.”

 

Chu Việt lấy điện thoại ra, kiểm tra lại số dư một lần nữa, lộ ra vẻ mặt khó tin.

 

Rõ ràng, con số 1208 rất chính xác.

 

Hắn tiện tay đổi mật khẩu điện thoại.

 

Tôi hạ giọng hỏi: “Đúng rồi, có phải anh chỉ có 11.8 không?”

 

Chu Việt xù lông: “11.8 cái gì?”

 

Hắn đột nhiên hiểu ra, cả người đều không ổn: “Cô lợi dụng lúc tôi ngủ để dùng thước đo sao? Mẹ nó, cô biến thái đến vậy à?”

 

Tôi mới không đo.

 

Chúng tôi hẹn hò một năm nay, ngoài việc nắm tay, ngay cả một nụ hôn cũng chưa có.

 

Tôi nói đầy ẩn ý: “Mắt tôi chính là thước đo.”

 

Chu Việt muốn vãn hồi tôn nghiêm: “11.8 thì sao? Đó đã là kích thước rất chuẩn rồi, sau này cô còn chẳng tìm được người như tôi đâu.”

 

Tôi cố nhịn cười, nói một cách nhẹ như không: “Anh vui là được, chia tay vui vẻ, chúc anh và bạn gái tương lai của anh hạnh phúc.”

 

Tôi quay người bỏ đi không thèm ngoảnh lại.

 

Để lại Chu Việt đứng tại chỗ tức đến phát điên.

 

Đi đến góc phố, tôi thấy bên đường đậu một chiếc Maybach.

 

Một người đàn ông cao 188, mặc bộ vest đen cao cấp bước xuống từ chiếc Maybach.

 

Tôi còn tưởng đoàn làm phim nào đang quay phim bá tổng chứ.

 

Nhìn quanh trái phải, không thấy đoàn làm phim nào đang quay cả.

 

Người đàn ông đi về phía tôi, tôi đột nhiên cảm thấy anh ấy hơi quen mắt.

 

Tôi chợt nhớ ra, anh ấy là con trai của bạn mẹ tôi, tên Phó Cảnh Uyên.

 

Anh ấy đi du học từ hồi đại học, về nước không nhiều lần, lần gần nhất tôi gặp anh ấy là hai năm trước.

 

Mấy hôm trước mẹ tôi có nói con trai cô Tô sắp về nước phát triển, bảo chúng tôi tìm ngày gặp mặt.

 

Phó Cảnh Uyên hơn tôi 6 tuổi, năm nay tôi 22, anh ấy 28, trước đây tôi vẫn luôn coi anh ấy như một người anh lớn.

 

Không thể không nói, Phó Cảnh Uyên trước mắt khi bước đến gần tôi từ trong đám đông, thật sự quá chói mắt.

 

Mỗi cử chỉ đều toát lên khí chất cuốn hút của một người đàn ông trưởng thành.

 

Khoan đã, sao trên đầu anh ấy cũng có một chuỗi số vậy?

 

Mắt phải của tôi bị chuỗi số dài dằng dặc phía sau con số làm lóa mắt.

 

Phó Cảnh Uyên, 188/20.8 88.000.000.000,00 tệ.

 

Bao nhiêu vậy?

 

Tám mươi tám tỷ ư?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Mẹ tôi nói con trai cô Tô những năm nay khởi nghiệp ở nước ngoài, rất giàu có.

 

Nhưng tôi cũng không ngờ lại giàu đến thế!

 

Phó Cảnh Uyên đi đến bên cạnh tôi, chào hỏi: “Khê Khê, anh là Phó Cảnh Uyên, em còn nhớ anh không?”

 

“Nhớ chứ, năm anh đi nước ngoài em còn tặng anh một tiêu bản bướm mà.”

 

Lúc anh ấy đi nước ngoài 18 tuổi, tôi 12 tuổi.

 

Khi đó anh ấy đã cao hơn một mét tám, còn tôi lúc ấy vẫn là một đứa trẻ, phải ngẩng đầu lên nhìn anh ấy, cảm thấy anh ấy là người lớn.

 

Bây giờ tôi đã lớn, khoảng cách giữa chúng tôi lập tức được rút ngắn.

 

“Ừm, tiêu bản bướm đó những năm nay anh vẫn luôn trân trọng cất giữ.” Phó Cảnh Uyên nói với giọng rất chân thành: “Dì bảo anh đến đưa em đi xem triển lãm tiêu bản, bây giờ em có rảnh không?”

 

Tôi gật đầu: “Em rảnh.”

 

Triển lãm tiêu bản ở trung tâm triển lãm phía trước, đi bộ vài phút là tới nơi.

 

Chúng tôi đi song song về phía trung tâm triển lãm.

 

Phó Cảnh Uyên gặp người quen ở trong phòng triển lãm, họ đang hỏi han nhau, tôi thấy vậy tự mình đi dạo một chút.

 

Không ngờ, tôi lại gặp Chu Việt và Lộc Lộ ở đây.

 

Chu Việt vừa chia tay tôi chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, bây giờ đã nắm tay Lộc Lộ đi xem triển lãm rồi.

 

Tên tra nam.

 

Chu Việt hơi ngượng, muốn buông tay Lộc Lộ ra.

 

“Sợ gì chứ, dù sao thì hai người cũng đã chia tay rồi mà.” Lộc Lộ nắm c.h.ặ.t t.a.y không buông, ra vẻ muốn tuyên bố chủ quyền với tôi.

 

Tôi liếc thấy Lộc Lộ đang đeo sợi dây chuyền mà tôi đã trả lại cho Chu Việt trên cổ.

 

Cô ta cũng chẳng chê.

 

Sợi dây chuyền này sẽ cứ thế mà truyền đời mãi sao?

 

Bạn gái thì thay đổi liên tục, nhưng sợi dây chuyền thì vẫn ở đó.

 

Buồn cười thật.

 

Lộc Lộ mỉm cười nhìn tôi, trà xanh nói: “Bạn là bạn gái cũ của Chu Việt đúng không? Thật trùng hợp quá.”

 

Phía sau, Phó Cảnh Uyên đã nói chuyện xong với bạn bè, anh ấy đi về phía tôi.

 

Tôi sợ anh ấy biết tôi đã từng có một người bạn trai không ra gì như vậy, sẽ chê cười tôi.

 

Tôi hờ hững nói: “Chu Việt là ai? Không quen, chưa từng hẹn hò.”

 

Lời vừa dứt, Phó Cảnh Uyên đã đi đến bên cạnh tôi, giọng nói ôn hòa: “Khê Khê, hai người này là bạn của em à?”

 

Chu Việt thấy Phó Cảnh Uyên có vẻ thân thiết với tôi, bĩu môi nói mỉa: “Nhan Khê, cô giỏi thật đấy, nhanh như vậy đã tìm được người khác rồi à?”

 

Ánh mắt Phó Cảnh Uyên sâu thẳm hơn, anh ấy hạ giọng hỏi tôi: “Dì nói em có bạn trai hồi đại học, là hắn à?”

 

“Chia tay rồi, hơi không thể nào ra mắt được, không nhắc đến cũng chả sao.” Tôi kéo tay Phó Cảnh Uyên rời đi: “Đi thôi, đi xem tiêu bản.”

 

Tôi đi xa rồi mới buông tay Phó Cảnh Uyên.

 

Vành tai anh ấy ửng đỏ, giống như lần đầu tiên nắm tay con gái vậy.

 

Đều là người thành đạt trong xã hội rồi, không ngờ lại còn kín đáo hơn cả một nữ sinh viên vừa tốt nghiệp như tôi.