Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không thể nói chuyện với cô ta được, chúng ta đi thôi.” Lộc Lộ nắm tay Chu Việt rời khỏi quán cà phê.
Hai người băng qua đường.
Một lát sau, quản lý quán bước tới, đưa cho tôi một chiếc thẻ nhớ: “Đây là bản sao lưu camera giám sát vừa rồi.”
“Ừm, cảm ơn anh.” Tôi mỉm cười nhận thẻ nhớ: “Miễn cho anh ba tháng tiền thuê nhà.”
Vị quản lý này cũng chính là chủ quán cà phê.
Anh ta vui đến nỗi không khép được miệng: “Cảm ơn.”
Tôi chưa bao giờ nói cho Chu Việt biết gia đình tôi làm gì.
Tôi tốt nghiệp đại học không tìm việc làm, là vì tôi căn bản không cần làm việc vẫn có thể sống rất tốt.
Sở dĩ tôi đợi họ đến tìm tôi ở quán cà phê này.
Là vì quán cà phê này thuê nhà của gia đình tôi.
Gia đình tôi có rất nhiều cửa hàng và nhà lầu.
Bất kỳ một tòa nhà nào cũng đáng giá vài "mục tiêu nhỏ".
Trên đời này làm gì có nhiều hoàng tử yêu Lọ Lem đến thế?
Sở dĩ mẹ tôi có thể trở thành bạn tốt với bác gái Tô là vì họ cùng đẳng cấp.
Quán cà phê này là một biệt thự ba tầng.
Hiện tại chỉ cho thuê mặt tiền phố để làm quán cà phê.
Phía sau còn có một sân lớn, tầng hai, tầng ba và tầng thượng đều bỏ trống.
Tôi đứng dậy, nói với Phó Cảnh Uyên: “Đi cùng em lên lầu tham quan một chút, em định cải tạo lại biệt thự này.”
“Được.” Phó Cảnh Uyên đứng dậy, cùng tôi đi qua sân, bước lên lầu biệt thự.
Tôi nói cho Phó Cảnh Uyên biết ý tưởng của tôi.
Tôi định dùng tầng hai bỏ trống để làm phòng studio tiêu bản của mình.
Tầng ba sẽ được cải tạo thành một không gian nhỏ để thỉnh thoảng có thể đến ở.
Tầng thượng sẽ làm một khu vườn trên không.
Phó Cảnh Uyên nói ý tưởng của tôi rất hay, khuyến khích tôi muốn làm gì thì cứ làm.
Tham quan xong tầng hai, chúng tôi đi lên tầng ba tham quan.
Tôi đứng trước một bệ cửa sổ lớn, có thể nhìn thấy toàn bộ sân và cảnh đường phố bên ngoài, khiến tâm trạng trở nên vui vẻ.
Tôi nhìn thấy Chu Việt và Lộc Lộ đang đợi xe ôm công nghệ ở phía đối diện đường.
Tôi chợt nhớ ra vẻ mặt suy sụp của Chu Việt khi hắn từ nhà vệ sinh đi ra.
Tôi tò mò hỏi Phó Cảnh Uyên: “Vừa nãy anh và Chu Việt đánh nhau trong nhà vệ sinh à? Anh ta bị anh đánh cho khuất phục rồi?”
“Không đánh nhau.” Phó Cảnh Uyên nói úp mở: “Nhưng, anh ta thật sự đã khuất phục rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Điều này càng khơi dậy sự tò mò của tôi.
Tôi truy hỏi: “Nói rõ hơn đi, sao anh ta lại có vẻ mặt nặng trĩu tâm sự như vậy?”
Ánh mắt Phó Cảnh Uyên sâu hơn: “Em thật sự muốn biết?”
Anh ấy càng ra vẻ bí ẩn, tôi càng muốn biết: “Muốn biết, mau nói cho em đi mà.”
Phó Cảnh Uyên cong môi: “Lại gần đây, anh nói cho em.”
Tôi tiến lại gần anh ấy.
Phó Cảnh Uyên hạ giọng nói bên tai tôi: “Vừa nãy chúng ta vào nhà vệ sinh, nhìn nhau một cái…”
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Thật quá có hình ảnh.
Xem ra, Chu Việt đã bị Phó Cảnh Uyên đả kích rồi.
Trước đây hắn có thể rất tự tin về bản thân.
Không có so sánh thì không có tổn thương.
Tôi liếc mắt thấy Chu Việt ở phía đối diện đường, hắn ngẩng đầu nhìn về phía biệt thự.
Hắn vừa vặn nhìn thấy tôi và Phó Cảnh Uyên đang đứng đối mặt nhau bên bệ cửa sổ.
Từ góc độ của hắn, tôi và Phó Cảnh Uyên đang ôm nhau.
Trên mặt hắn tràn đầy sự ghen tuông và không cam lòng.
Tôi hạ giọng nói: “Phó Cảnh Uyên, hôn em.”
Phó Cảnh Uyên ban đầu có chút ngạc nhiên.
Nhưng lập tức mừng rỡ như điên ôm tôi vào lòng.
Cúi đầu hôn lên môi tôi.
Tôi ôm lấy cổ anh ấy, đáp lại anh ấy.
Gió ấm thổi đến, cây cỏ trong sân lay động theo gió.
Trái tim chúng tôi cũng bị cuốn theo nhau.
Chìm đắm trong nụ hôn đầu lãng mạn này.
Cảnh tượng này, hoàn toàn lọt vào mắt Chu Việt.
Hắn đạp một cú vào thân cây lớn bên vệ đường.
Ngày mở phiên tòa.
Luật sư của tôi đã phát đoạn video quay lại cuộc đối thoại giữa tôi và Lộc Lộ làm bằng chứng.
Cùng với các bằng chứng khác.
Đủ để chứng minh Lộc Kỳ Minh cố ý gây ra sai sót trong phẫu thuật, gây tổn thất lớn cho tôi.