Cãi nhau thì cãi, nhưng chuyện vẫn phải nói rõ ràng.
Tôi đưa giao diện WeChat với cô trà xanh cho Mã Trần Huyền xem, trước tiên giải thích nguyên nhân và kết quả, rồi xin lỗi vì đã tự ý đọc lịch sử trò chuyện của anh.
Sau đó, tôi phân tích tỉ mỉ từng bước thao túng của cô trà xanh.
Giảng giải nửa ngày trời, cuối cùng cũng khiến anh hiểu rõ sự thật.
Mã Trần Huyền: “Vậy ý em là… cô ta thích anh?”
Tôi: “Cũng không hẳn.”
Mã Trần Huyền: “Những lời cô ta nói, là muốn theo đuổi anh?”
Tôi: “Không hẳn là theo đuổi, chỉ là trêu ghẹo thôi.”
Mã Trần Huyền nghi hoặc sờ cằm: “Thế sao em lại khó chịu?”
Tôi: “… Anh thử cảm nhận giúp em.”
Mã Trần Huyền nghiêm túc “cảm nhận giúp” tôi.
Mã Trần Huyền: “Anh thấy hơi mơ hồ, hơi ngu, hơi ghê ghê, còn hơi chóng mặt.”
Mã Trần Huyền: “Còn hơi đói nữa, trưa nay bọn mình lên tầng ba ăn gà om nấm nhé?”
Tôi: “… Em bảo anh dùng não, chứ không bảo anh dùng dạ dày.”
Mã Trần Huyền tiếp tục truy hỏi.
Mã Trần Huyền: “Tại sao cô ta muốn theo đuổi anh, lại để anh giúp cô ta làm việc này việc kia, chẳng phải đáng ra cô ta nên giúp anh à?”
Tôi: “Bởi vì các cô em như thế thường có vẻ ngoài yếu ớt đáng thương, nói năng nhẹ nhàng, dáng vẻ mềm mại như liễu yếu trước gió, giống đóa sen e ấp trong làn gió mát.”
Mã Trần Huyền: “Anh làm sao biết được.”
Tôi: “Lần họp mặt câu lạc bộ, chắc anh cũng từng gặp rồi chứ?”
Mã Trần Huyền nhìn tôi đầy kỳ lạ, như thể tôi hỏi một câu thật vô lý.
“Anh mỗi lần họp mặt đều đóng năm mươi tệ, rồi bận rộn tính xem mình ăn được mấy cái càng cua, cá tuyết với mực cái nào ngon hơn, bít tết tối đa được mấy miếng. Chứ quan tâm gì xem ai trông thế nào.”
Tôi: “… Thôi được. Đa số đàn ông thích kiểu phụ nữ hay tỏ ra yếu đuối, vì điều đó kích thích bản năng bảo vệ của họ, khiến hình ảnh họ trở nên ‘đẹp đẽ’ hơn.”
Mã Trần Huyền vẫn khó hiểu: “Tại sao họ lại nghĩ vậy? Nếu hình ảnh của họ cần phải ‘tỏ ra’ mới đẹp thì chứng tỏ bản thân họ vốn đã yếu rồi chứ?”
Mã Trần Huyền: “Chẳng lẽ nếu bị trộm lấy mất ví, họ lại nghĩ ‘mình thật giàu có’ à?”
Mã Trần Huyền: “Anh thì khác, anh thích những người khỏe mạnh, cường tráng. Không cần hoa sen yếu ớt gì hết, anh thích như cỏ dại sa mạc nở rộ, xanh mướt, còn có thể làm món salad nữa.”
Mã Trần Huyền nhìn tôi đầy tình cảm: “Ví dụ như em, mỗi bữa ăn hai cân thịt bò hầm tương, anh mê lắm.”
Khóe miệng tôi giật giật.
Không biết nên nói anh ngốc hay là thật thà nữa.
Tôi nắm tay anh: “Đi thôi, ra bến tàu ăn gà om nấm.”
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện