Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Hạ Hạ: “Vậy là hai người ăn hết năm cái bánh nướng đất cục à?”

Hạ Hạ: “Không biết là hai người có quên gì không, ví dụ như để lại chút chỗ cho cô bạn thân này chẳng hạn?”

Hạ Hạ: “Trong tình yêu của hai người, tôi có tồn tại không vậy?”

Sau buổi tụ họp hôm đó, Giang Khả Nhi không còn tìm Mã Trần Huyền nữa, cuộc sống của chúng tôi cũng trở lại yên bình.

Tôi nằm gục trên bàn, bóp mỡ bụng, ánh mắt oán trách nhìn Mã Trần Huyền.

“Em cảm giác từ khi anh với em đến với nhau, em như béo lên không ít.”

Mã Trần Huyền lấy từ trong túi ra một cuốn sổ nháp, mở ra.

Tôi: “Anh định làm gì?”

Mã Trần Huyền: “Anh định tính tốc độ tăng cân hằng năm của em, rồi tính chỉ số BMI, dự đoán em còn nằm trong mức bình thường được bao lâu.”

Tôi: “Anh phải nói kiểu như ‘em hơi tròn chút thôi, không hề mập’ chứ! Không thấy em gầy à!”

Mã Trần Huyền: “Thật ra thì…”

Tôi: “Hu hu, Trần Huyền ca ca~”

Mã Trần Huyền: “Em hơi tròn chút thôi! Không hề mập! Em hơi tròn chút thôi! Không hề mập! Em hơi tròn chút thôi! Không hề mập! Em hơi tròn chút thôi! Không hề mập!”

Tôi hài lòng. Nhưng anh lại lấy ra túi tai heo kho om, lắc lắc trước mặt tôi: “Vậy thì ăn cái này nhé.”

Tôi đá anh một cái: “Đáng ghét.”

Anh: “Vậy chia tay nhé?”

Tôi: “Chia.”

Anh gật đầu, mở túi: “Vậy anh tìm bạn gái cũ ăn cùng.”

Tôi: “Ai thèm tin! Làm gì có bạn gái cũ…”

Chưa nói hết câu, miếng tai heo đã được nhét vào miệng tôi.

Mã Trần Huyền đẩy túi về phía tôi: “Không phải của em thì của ai?”

--Hết--

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện