Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Diễm Nhiên… em đến đón anh được không, anh uống nhiều quá rồi…”

Tôi cau mày:

“Muốn người đón thì gọi tài xế nhà anh đi, gọi tôi làm gì?”

“Nhưng trước giờ toàn là em đón anh mà… Em nghe anh nói đã, giờ anh mới nhận ra, người anh thật sự yêu là em.

Anh chỉ nhầm lẫn tình cảm dành cho em thành một kiểu lệ thuộc lâu năm, rồi anh thấy ngột ngạt, muốn thoát ra khỏi sự lệ thuộc đó mới dây dưa với Chu Niệm Niệm.

Thật ra… anh với cô ta chỉ là nhất thời hứng thú.”

“Ồ.”

Tôi sợ nếu cúp máy thì hắn lại gọi suốt không dứt, nên mở loa ngoài để đó rồi xem phim tiếp.

“Thật ra anh chưa từng muốn hủy hôn với em, chỉ là trước đây không nhìn rõ lòng mình mới bị Chu Niệm Niệm lừa.

Nhưng bây giờ anh hiểu rồi em là người đã ở bên anh suốt thời niên thiếu, em có thể tiếp tục đồng hành với anh đến cuối đời không…”

“Ê, dừng lại.”

Tôi không đồng tình câu này chút nào cái gì cũng đổ lên đầu phụ nữ là sao?

“Tôi nói anh nghe này, anh hèn thì nhận đi, đừng đổ tại người khác.

Đúng là cô ta làm tiểu tam thì chẳng ra gì thật, nhưng anh cũng góp phần gây chuyện mà, giờ trở mặt chối bỏ thì hơi quá đấy.”

Mang tư thế người đi trước, tôi định dạy dỗ hắn đôi câu, ai ngờ đúng lúc ấy, Tống Hy Nhận từ phòng tắm bước ra.

Còn chưa kịp tắt loa thì bên kia, Tống Gia Tứ vẫn không biết trời cao đất dày, nói tiếp:

“Diễm Nhiên, anh biết anh sai rồi… Anh còn trẻ hơn chú nhỏ của anh mà, em thử lại với anh đi.

Chỉ cần em thử rồi, nhất định sẽ lại thích anh thôi…”

Mặt Tống Hy Nhận tối sầm lại, cầm luôn điện thoại của tôi.

“Chuyện gì để mai nói.

Giờ tôi và vợ anh đang ngủ.

À, bắt đầu từ ngày mai, anh hết được chu cấp tiền tiêu rồi.

Đỡ phải ngày nào cũng uống rượu đến lú đầu.”

Chu Niệm Niệm tìm gặp tôi.

Vẫn cái kiểu bạch liên hoa quen thuộc, chỉ là sắc mặt trông mệt mỏi hơn trước nhiều — chắc thời gian qua không mấy dễ chịu.

“Cừu Diễm Nhiên, sao cô ác thế hả? Cô có biết bây giờ Gia Tứ thành ra cái dạng gì vì cô không?”

Cô ta mắt đỏ hoe, giơ điện thoại ra cho tôi xem video.

Trong clip là cảnh Tống Gia Tứ say khướt nằm gục trên sàn, miệng lẩm bẩm nói hối hận.

Còn khóc hu hu, vừa khóc vừa nôn nhìn mà phát ngán.

“Eo ơi.”

Tôi lập tức đẩy tay cô ta ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Đừng dí mấy thứ bẩn thỉu đó vào mắt tôi!”

Tôi không chịu nổi cảnh một người mặt mũi sáng sủa mà tự hủy hoại bản thân như thế.

Cô! Sao cô có thể nói Gia Tứ như vậy được?

Dù sao hai người cũng từng là vị hôn phu hôn thê mà!

Cô ở bên chú nhỏ của anh ấy chẳng phải là để trả thù anh ấy sao?

Cô đúng là đồ đàn bà ác độc!”

“Ê, Chu Niệm Niệm, đầu cô còn tỉnh không đấy?

Nói thẳng nhé, tôi chưa từng để mắt đến Tống Gia Tứ.

Cô cũng chẳng cần trút giận lên tôi làm gì.

Chẳng qua là cô giữ không nổi anh ta thôi, vô dụng, ngay cả một người đàn ông còn không giữ được, sau này cô nghĩ mình có thể kiểm soát được cuộc đời à?

Cô thật sự khiến phụ nữ chúng ta mất mặt đó.”

Chu Niệm Niệm nghe đến đây như buông xuôi, hai tay thả lỏng, môi run run rồi bật khóc nức nở.

“Cô có biết tôi đã cố gắng bao nhiêu chỉ để anh ấy chú ý đến mình không?

Mấy người con gái nhà giàu như các cô sẽ không bao giờ hiểu được cảm giác không còn đường lui là như thế nào đâu!

Bố mẹ tôi mà biết tôi không lấy được chồng giàu, họ đánh ch*t tôi mất!

Tôi chỉ muốn sống một cuộc đời tốt hơn thôi… Tôi có lỗi gì chứ?!

Cô đã có tất cả rồi, giờ còn quay sang chỉ trích tôi không đủ giỏi?”

Tôi gãi đầu, bối rối thật sự.

Nếu cô ta vẫn còn cái kiểu “trà xanh” như trước, tôi còn mắng được mấy câu.

Chứ giờ nhìn cô ta vừa nước mắt vừa nước mũi chảy đầy mặt, tự dưng tôi lại không biết nên làm gì nữa.

“Tại sao… tại sao cô cái gì cũng có?

Gia đình yêu thương, dù mất một người đàn ông thì vẫn có một người còn tốt hơn bước đến bên cạnh cô.

Còn tôi chỉ có đôi ba gánh nặng mang tên bố mẹ…”

Tôi vội vàng lục túi lấy khăn giấy đưa cô ta, ai ngờ tay run quá, làm rơi cả gói khăn giấy trúng mặt cô ta.

“Ái da! Huhu, cô còn đánh vào mặt tôi nữa! Cô đánh đi! Dù sao tôi cũng đáng bị đánh mà, cô cứ đánh thoải mái đi!”

“Ờ… cô đừng khóc nữa, cô khóc đến mức tôi đau cả đầu đây này.

Tôi thừa nhận trước giờ không nghĩ đến góc độ của cô, nhưng tôi cũng đâu có nghĩa vụ phải nghĩ đến đâu, với lại ban đầu là cô xen vào tình cảm của người khác mà, như vậy là sai đấy.”

“**Tôi biết mà, huhu… nhưng bố mẹ tôi đánh tôi thật đấy.

Nếu tôi không lấy được người có tiền thì họ sẽ không cho tôi về nhà.

Tôi cũng đâu có thích ngành tài chính, tôi chỉ muốn được vẽ tranh thôi… Tôi chỉ muốn vẽ tranh mà…**”