Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Trời bốn mươi độ, đang huấn luyện quân sự.

Tôi vẻ vang ngất xỉu.

Lúc ngã xuống, tôi nghe thấy một loạt tiếng hốt hoảng.

Ngay sau đó cảm giác có người bế bổng tôi lên.

Người đó khi bế tôi còn thuận tay đỡ lại một cái cho chắc hơn.

Ôi trời ơi.

Cái đỡ đó, đỡ luôn chút ý thức cuối cùng còn sót lại của tôi.

Tôi hoàn toàn ngất lịm.

Lúc tỉnh dậy, tôi đã ở phòng y tế trong trường.

Bên cạnh là giáo viên chủ nhiệm mới của lớp tôi.

Thầy chủ nhiệm mặt đầy áy náy, nói không ngờ thể chất tôi lại yếu vậy.

Ngay ngày đầu tiên huấn luyện quân sự đã xỉu.

Nói tôi khỏi cần tập luyện những ngày sau nữa.

Trên đời còn có chuyện tốt như vậy sao?!

Ban đầu tôi định giải thích lý do mình ngất là vì tối trước ngày khai giảng, tôi đã bay nhảy cả đêm với đám bạn ở quán bar, không ngủ nên mới vậy.

Nhưng vừa nghe khỏi cần huấn luyện.

Hai mắt tôi lập tức sáng rực lên.

Có điều tôi ngại tỏ ra quá vui mừng.

Nên cố ép giọng “yếu ớt” nói: “Không sao đâu ạ, em chịu được.”

Thầy chủ nhiệm nhìn tôi càng thêm xót xa.

Cuối cùng bảo tôi những buổi huấn luyện sau chỉ cần điểm danh là được, đến giờ tập thì ngồi nghỉ bên cạnh.

Thế là hôm sau, tôi ngồi trong bóng râm, nheo mắt nhìn các bạn đồng khoá đang tập luyện giữa trời nắng như thiêu.

Sau đó mở nắp bình giữ nhiệt, uống một ngụm trà sữa đá.

Chậc, sướng thật.

Cùng được nghỉ ngơi với tôi còn có một nữ sinh khác.

Cô ấy dịch người lại gần tôi.

Khẽ hỏi tôi làm sao để được miễn huấn luyện như tôi.

Tôi ngại không dám nói thật.

Đang định lấp liếm cho qua.

Đúng lúc này có một đội được nghỉ để uống nước.

Lạch bạch một nhóm người mặc đồng phục huấn luyện màu xanh lá tiến về phía chúng tôi.

Đi cuối cùng là một nam sinh.

Ước chừng cao khoảng mét tám lăm, tỷ lệ cơ thể cực kỳ hoàn hảo.

Qua lớp đồng phục huấn luyện mỏng màu xanh nhạt.

Mỗi bước đi của cậu ấy, tôi thậm chí còn thấy được phần eo thon gọn.

Với cái vòng eo này, không có tám múi bụng thì nói không ai tin.

Không biết có phải ánh mắt tôi nhìn quá lộ liễu không.

Nam sinh đó bỗng ngẩng đầu nhìn tôi một cái.

Dưới vành mũ huấn luyện, đôi mắt cậu ta lười biếng pha chút lạnh lùng kiêu ngạo.

Khoảnh khắc đó, trong đầu tôi vang lên một câu—

“Xong rồi! Cậu yêu mất rồi!”