Thứ Hai là tiết học chung.
Tôi và Tề Triệt gặp nhau trong giảng đường.
Cậu ấy vẫn mặc sơ mi trắng sạch sẽ.
Tóc mềm rủ trước trán, đôi mắt trong veo lại đen láy.
Nhìn thì ngoan ngoãn vô hại, dịu dàng chu đáo.
Còn tôi, mặc váy trắng nhỏ, đi giày vải.
Hai chúng tôi chạm mắt một cái, liền lúng túng dời ánh nhìn đi chỗ khác.
Cứng ngắc đến nỗi chẳng ai nói được một câu.
Mãi đến giữa tiết học,
Tôi mới lên tiếng: “Thí nghiệm cậu làm sao rồi?”
“…Tạm ổn.”
Tôi: “…”
Ngay sau đó Tề Triệt lại hỏi: “Phim xem thế nào?”
“Tớ cũng… tạm ổn…”
Không khí càng lúc càng gượng gạo.
Tôi lấy mũi giày đá nhẹ đôi giày trắng của mình, Tề Triệt cũng khẽ ho một tiếng.
Tan học, tôi khóc lóc gọi điện cho Lý Tư Mộ.
“Hu hu hu hu hu, bé yêu ơi, phải làm sao đây? Hình tượng của tớ trong lòng Tề Triệt sụp đổ rồi…”
Lý Tư Mộ chửi tôi yếu đuối.
Còn bảo nếu không ổn thì cứ chọn lại một người khác trong mấy anh đẹp trai làm thêm ở quán bar của cô ấy.
Cô ấy lại còn dám bảo tôi quay lại quán bar?!
Tôi đang định mở miệng cãi lại.
Thì phía sau bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc.
“Giang Bạch.”
Là Tề Triệt.
Tôi cầm điện thoại quay đầu lại.
Mà điện thoại tôi lúc đó — đang bật loa ngoài.
Ngay đúng lúc, câu tiếp theo của Lý Tư Mộ bay ra rõ mồn một:
“Chỉ là đàn ông thôi mà, chị đây có cả đống, muốn chọn kiểu nào thì chọn.”
Tôi: “……”
Tề Triệt: “……”
Ánh mắt Tề Triệt nhìn tôi bỗng trở nên sâu xa đầy ẩn ý.
Xong rồi, tiêu thật rồi…
Tôi và Tề Triệt — e là… duyên phận đến đây là hết.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện