Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Giang Xác có thân hình cực kỳ đẹp.

Tám múi bụng săn chắc, eo thon chắc nịch.

Cơ bắp rắn rỏi, nhưng không hề thô kệch, chỉ cần đứng yên thôi đã tràn ngập sức hút giới tính.

Bất cứ cô gái lạnh lùng nào cũng sẽ vô thức ngoái nhìn anh.

Tôi thừa nhận.

Đó là kết luận tôi rút ra sau một tuần lén lút quan sát anh từ quán cà phê.

Chỉ là tôi không ngờ — lại tốt đến mức này.

Khi anh áp sát tôi, cả sống lưng tôi như muốn tan chảy.

Bị Giang Xác nhẹ nhàng đẩy vào phòng, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.

Anh bảo gì, tôi làm nấy.

Tắm rửa.

Nằm im.

Ngoan ngoãn vô cùng.

Giang Xác cũng vừa tắm xong, đứng bên giường tôi.

Đột nhiên, anh đưa tay ra, không nặng không nhẹ chọc vào má tôi.

“Thư Nhàn, tôi hỏi em lần cuối.”

“Em chắc chắn muốn bao dưỡng tôi chứ?”

“Chờ đã, em biết bao dưỡng nghĩa là gì chứ?”

Tôi chậm chạp lấy điện thoại ra.

Tại chỗ chuyển khoản cho anh hai vạn.

Giọng tôi run nhẹ:

“Tôi biết, và tôi cũng chắc chắn.”

“…”

Giang Xác lạnh mặt nhìn tôi vài giây, rồi cầm túi đồ mua ở cửa hàng tiện lợi lên.

Anh lục lọi trong đó…

Lấy ra một đống đồ ăn vặt.

Không có lấy một món đồ nào mờ ám.

?

??

Cái gọi là “không khí lãng mạn” đâu rồi?!

Tôi còn chưa kịp mở miệng hỏi, thì đã bị anh nhét thẳng một cây kẹo mút vị dâu vào miệng.

Ngọt lịm.

Giang Xác lườm tôi, bực bội nói:

“Biết cái quái gì, hôm nay ăn đồ ăn vặt, xem phim cho xong đi.”

Giang Xác nằm xuống bên cạnh tôi, thực sự bắt đầu chọn phim trả phí trên TV để xem.

Cách tiến triển nhạt nhẽo thế này khiến tôi hơi thất vọng.

Tôi ngậm cây kẹo mút, mắt nhìn anh đầy mong ngóng.

“Giang Xác, anh đã được tôi bao dưỡng rồi, tiền cũng nhận rồi, không được lật lọng đâu.”

Tiếng bấm điều khiển vang lên cạch cạch.

“Tôi đâu có nói sẽ lật lọng.”

Tôi không hiểu, liền nhỏ giọng hỏi:

“Vậy sao anh không làm chuyện đó với tôi? Chính là… cái đó, anh biết mà.”

“Nhanh quá, tôi sợ làm em hoảng.”

“Tôi không sợ.”

Giang Xác liếc tôi một cái đầy chế nhạo.

“Không sợ? Vậy tại sao cả tối em cứ run lẩy bẩy, đầu thì cúi gằm xuống, sợ hãi y như một con thỏ?”

“……”

Bị vạch trần khiến tôi vô cùng xấu hổ.

“Không, không có đâu.”

“Thật không? Sao tôi lại thấy em cứ như rất sợ giao tiếp ánh mắt với người khác? Đây chẳng phải cái mà trên mạng gọi là sợ xã giao à?”

“Ừm……”

“Em đúng là sợ xã giao thật. Vậy em làm sao mở được quán cà phê?”

“Khách tự đặt món qua mạng, tôi chỉ việc chuẩn bị đồ trong quầy, khách đến thì tự lấy, tránh được giao tiếp thì tránh.”

“Nếu khách cố tình tới gần bắt chuyện thì sao, ví dụ như thế này.”

Vừa nói, Giang Xác vừa cố ý nghiêng người lại gần tôi trêu đùa.

Chỉ là…

Khoảng cách kéo gần, hai ánh mắt tự nhiên giao nhau.

Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều im bặt.

Tôi còn đang liếm kẹo mút, phản xạ của bệnh xã giao khiến tôi muốn lập tức tránh ánh mắt anh để giảm bớt sự lúng túng.

Bất ngờ, yết hầu Giang Xác khẽ chuyển động, anh khàn giọng nói:

“Này, cái đó thì chưa được, nhưng những chuyện khác thì có thể, muốn thử trước không?”

……

Tôi cảm giác được ánh mắt anh dừng trên môi mình.

Tôi lấy hết can đảm, ngẩng cằm lên về phía anh.

“Muốn, muốn chứ.”

Ngay sau đó, cây kẹo mút trong miệng tôi bị anh rút ra.

Kẹo đập vào răng cửa khiến tôi đau nhói, vừa định bật ra tiếng kêu đau, thì trước mắt tối sầm.

Âm thanh yếu ớt ấy bị anh dùng nụ hôn chặn lại.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện