Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Niệm cũng ra sức lấy lòng Phó Vi. Hai người nói chuyện về trường học, còn phát hiện hóa ra cả hai lại là bạn cùng trường đại học của nhau.

 

“Ôi chao, Vi Vi à, cậu dễ thương quá trời luôn đó~ Ban đầu mình còn tưởng cậu sẽ giống như bác gái Phó không thích mình nữa chứ…”

 

“Mẹ mình dạo này mãn kinh, hay suy nghĩ lung tung lắm. Bà ấy cứ nhất quyết nói cậu với ba mình có gì đó. Cậu đừng để ý nha.”

 

Một bữa sáng trôi qua, hai người họ thế mà lại trở thành bạn thân.

 

Từ lúc nghe thấy Phó Vi bảo tôi nghi thần nghi quỷ, tôi đã không nghe thêm gì nữa, lặng lẽ rời khỏi nhà.

 

Tôi phải đi tìm một người – một người bạn học cũ hơn mười năm không gặp.

 

Mối tình đầu của tôi, luật sư vàng – Cố Ngạn Bác.

 

4.

 

Trong quán cà phê, tôi kể với Cố Ngạn Bác về chuyện muốn ly hôn.

 

Anh hừ lạnh một tiếng:

 

“Em thật sự nỡ sao?”

 

Lớn tuổi rồi mà tính tình vẫn y như xưa – cáu bẳn khó chiều.

 

Nếu năm đó anh dịu dàng một chút, thì tôi sao lại chia tay chứ?

 

Tôi không muốn đôi co với cái ông già ngang bướng này, liền lấy ra một tấm thẻ từ trong túi.

 

“Tôi có tìm hiểu qua, giá thị trường của anh bây giờ là một triệu. Đây là năm trăm nghìn, sau khi ly hôn tôi sẽ trả nốt phần còn lại. Làm ăn là làm ăn, đừng lôi tình cảm vào đây.”

 

Cố Ngạn Bác nghịch nghịch chiếc thẻ, sau đó đút thẳng vào túi.

 

“Được thôi, đại gia.”

 

Trên đường về, anh bảo muốn tiễn tôi một đoạn.

 

Những năm qua, so với tôi có một gia đình ấm êm, anh sống khá cô độc. Nghe nói vợ anh đã mất vì bệnh từ vài năm trước, hai người cũng không có con cái gì. Thế là anh dốc hết tâm sức vào công việc, sự nghiệp thăng tiến không ngừng, giờ đã trở thành luật sư hàng đầu Thâm Thành.

 

Xe của Cố Ngạn Bác là một chiếc Maserati màu mè lòe loẹt, nổ máy lên là ầm ĩ cả một góc phố.

 

Tôi nhíu mày liên tục:

 

“Lớn tuổi rồi, sao còn thích mấy thứ phô trương kiểu này?”

 

Cũng không hiểu nổi ngày trước vợ anh ấy nhìn trúng anh ấy ở điểm nào nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cố Ngạn Bác nhướng mày:

 

“Trước đây em cũng thích mà, quên rồi à?”

 

Câu nói đó đã làm tôi nghẹn họng.

 

Hồi hai mấy tuổi thì đúng là mê mấy món màu mè nổi bật thật… nhưng bây giờ bốn mươi rồi, ai còn sức mà chơi mấy thứ đó nữa, sức khỏe đâu mà đua?

 

Tôi lười cãi nhau với anh ấy, xuống xe rồi liền chuyển cho anh thêm ba trăm tệ.

 

Cố Ngạn Bác: “?”

 

Tôi: “Tiền xe.”

 

Cố Ngạn Bác: “Vâng, đại gia.”

 

Dù xe có phô trương đi nữa, nhưng Cố Ngạn Bác đã chỉ dạy cho tôi rất nhiều điều cần chuẩn bị trước khi ly hôn. Khi làm theo hướng dẫn của anh, tôi tra được thông tin tài khoản ngân hàng của Phó Dực Niên, còn thuê thám tử tư tìm ra được nơi hắn giấu nhân tình.

 

Đó là căn nhà tôi mua trước khi kết hôn. Hồi mới yêu và cưới nhau, chúng tôi sống ở đó vài năm. Sau này vì có Phó Vi, phải thuê thêm bảo mẫu mà chỗ ở không đủ nên mới chuyển sang biệt thự hiện tại.

 

Tôi đã vài năm không ghé lại căn hộ ấy, vậy mà Phó Dực Niên lại đưa cô ta tới đó?

 

Tôi lục lại chìa khóa, chọn một ngày họ không ở nhà rồi mở cửa bước vào.

 

Bên trong hầu như không thay đổi gì, chỉ là có thêm vài món đồ lặt vặt.

 

Nhìn sơ cũng thấy, Giang Niệm thực lòng muốn lấy Phó Dực Niên.

 

Phía sau ghế sofa treo ảnh chụp chung của hai người.

 

Trên bàn ăn là mấy con búp bê len cô ta tự đan.

 

Trong bếp còn có nồi canh thơm phức đang giữ ấm.

 

Nếu bức ảnh không bắt chước tạo dáng giống hệt ảnh cưới tôi từng chụp với hắn…

 

Nếu mấy con búp bê kia không phải là loại mà tôi yêu thích nhất…

 

Nếu nồi canh đó không phải công thức tôi từng dành riêng cho bệnh đau dạ dày của Phó Dực Niên…

 

…thì có khi tôi còn vỗ tay chúc phúc cho cặp đôi "ân ái" này.

 

Nhưng công thức nấu canh đó, tôi chỉ từng viết cho mẹ chồng.

 

Điều đó nghĩa là – ngoài tôi, chỉ có một người nữa biết công thức ấy.