Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

11

Triệu Tịnh hoàn toàn không coi tôi ra gì. Tôi chỉ là một người nghèo ở tầng đáy xã hội.

Lục Phong mất kiên nhẫn mở lời: "Hứa Chiêu, anh biết em có oán hận trong lòng, nhưng chúng tôi không có thời gian để ý đến em, em hoàn toàn không biết giới thượng lưu bận rộn đến mức nào đâu.”

"Hai ngày nữa anh sẽ chuyển cho em một khoản tiền, em cầm lấy về quê đi, đây là tình nghĩa cuối cùng anh dành cho em, nếu em còn dám dây dưa không dứt, đừng trách anh không niệm tình cũ!"

Lục Phong đã thay đổi rồi.

Hắn trở nên độc ác.

Sau khi có tài sản bạc tỷ, hắn căn bản không thèm nói chuyện tử tế nữa. Nói trắng ra, bản chất là một kẻ trọc phú. Tôi nhẹ nhàng lắc đầu.

Lục Phong kéo Triệu Tịnh rời đi, còn đâu mà muốn nói chuyện nhiều với tôi nữa? Tôi trở về phòng bệnh, Thiệu Hải Linh vừa vặn đến.

Bà ấy xách một bát canh gà, gương mặt tràn đầy yêu thương, muốn đút cho tôi uống. "Con gái, đây là mẹ hầm cả buổi sáng đấy, mẹ đút con uống nhé."

Tôi hơi ngượng, nhưng vẫn uống. Bà ấy mãn nguyện, ánh mắt không rời khỏi tôi.

"Con gái, uống nhiều vào, mau khỏe nhé, đợi con xuất viện, bố mẹ sẽ tổ chức tiệc tẩy trần cho con, mời toàn bộ những người có m.á.u mặt ở Hàng Thành đến chúc mừng con!"

Thiệu Hải Linh cũng nhắc đến tiệc tẩy trần.

Tôi hỏi: "Cái đó... mẹ có biết Lục Phong không? Gia đình anh ta có được mời không ạ?"

"Lục Phong à, tên thật là Lục Thanh Lập, bị thất lạc nhưng họ thì không đổi. Bố anh ta tên là Lục Tuyền, ngày xưa có mối quan hệ tốt với gia đình chúng ta, làm ăn qua lại rất thân thiết, tuy giờ Lục Tuyền đã thuộc về đối tác rìa của gia đình chúng ta rồi, nhưng vẫn sẽ mời ông ta."

Thiệu Hải Linh cười nói: "Hơn nữa, Lục Phong cũng giống con, đều là những đứa trẻ khổ sở từng lưu lạc bên ngoài, mời gia đình anh ta đến dự tiệc tẩy trần của con, cũng là một việc tốt."

Nói cách khác, tôi vẫn sẽ gặp Lục Phong. Lục Phong chắc chắn sẽ đưa Triệu Tịnh đi cùng. Mọi chuyện bắt đầu trở nên thú vị rồi đây.

12

Ngày tôi xuất viện, bố mẹ đã đến đón từ sớm. Tôi được đưa về biệt thự sang trọng của nhà họ Chu.

Cấu trúc tổng thể của biệt thự này là kiểu vườn cảnh Trung Quốc, bên trong có sân vườn, non bộ, rừng trúc, và những ngôi nhà liên tiếp nhau giống như cung điện.

Tôi nhìn mà ngây người.

Đây là nhà của tỷ phú sao?

Người nghèo cả đời cũng không thể tưởng tượng ra, cũng không thể chạm tới một viên gạch, một dòng suối nhỏ bên trong đó.

Trước đây tôi từng xem trên Douyin, có một blogger sở hữu cả một khu thắng cảnh, tất cả các kiến trúc, địa điểm bên trong đều là nhà cô ấy, cô ấy coi khu thắng cảnh là phòng ngủ.

Du khách mua vé vào tham quan, thực ra là vào nhà cô ấy tham quan.

Tôi đã sốc mất mấy ngày.

Bây giờ, tôi lại phải sốc thêm mấy ngày nữa.

Cuộc đời của người giàu có, thật sự không thể tin nổi.

"Con gái, đây là nhà của con rồi, con nghỉ ngơi một chút đi, tối nay đi dự tiệc tẩy trần, tổ chức ở Khách sạn Bờ Hồ Tinh Nguyệt Loan." Thiệu Hải Linh nắm tay tôi, mặt mày rạng rỡ.

Chu Chính Hoa dừng lại một lát rồi rời đi, ông ấy phải đi chuẩn bị cho bữa tiệc tẩy trần. Tôi đi dạo trong vườn suốt một buổi sáng mà vẫn chưa hết.

Có quá nhiều nơi đẹp, chỉ một chiếc xích đu trong rừng trúc cũng đủ khiến tôi đu cả buổi. Sau khi trời tối, Thiệu Hải Linh đón tôi khởi hành.

Tôi ngồi hàng ghế sau, nhìn trần xe đầy sao, cảm thấy không thực chút nào. Chiếc xe này thật đẹp.

Đến nơi, tôi không tự chủ mà trở nên rụt rè.

Bởi vì Khách sạn Bờ Hồ Tinh Nguyệt Loan này thật sự quá xa hoa, giống hệt một cung điện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Vừa bước vào cổng chính, tôi đã cảm thấy như đang hít thở mùi tiền, mỗi viên gạch bên trong đều đáng giá vạn lượng vàng.

Các nhân viên phục vụ qua lại ai nấy đều đẹp trai xinh gái, ra ngoài đều có thể làm hot boy, hot girl mạng. Ngược lại, tôi thì bình thường không có gì nổi bật.

Tôi không khỏi lo lắng, cuộc sống nghèo khó nhiều năm khiến tôi có chút không biết phải làm sao với tình cảnh hiện tại.

Tôi nói với Thiệu Hải Linh là muốn đi nhà vệ sinh.

Bà ấy chỉ một hướng: "Ở đó, con cứ đi đi, mẹ gọi điện cho chuyên viên trang điểm, họ đang trên đường đến rồi, mẹ bảo họ nhanh lên để trang điểm cho con."

Tôi ừ một tiếng, đi vào nhà vệ sinh.

Vào trong nhìn mình trong gương, thật ra tôi cũng khá xinh đẹp, chỉ là quanh năm bán hàng rong, dãi dầu mưa gió, trông có chút phong sương.

Hơn nữa, kiểu tóc, trang phục của tôi đều quá giản dị, lại còn để mặt mộc, hoàn toàn không thể so sánh với người như Triệu Tịnh.

Nhưng nghĩ lại, tôi so với cô ta làm gì chứ?

Cô ta là cái thá gì?

Vỗ vỗ mặt, tôi hít sâu một hơi, tự cổ vũ mình: "Hứa Chiêu, cô sinh ra đã là núi cao chứ không phải dòng suối, cố lên!"

Được tiếp thêm sức mạnh, tôi sải bước đi ra ngoài, kết quả lại va phải một người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy.

Nhìn kỹ lại, Triệu Tịnh!

Cô ta mặc một chiếc váy dạ hội đỏ rực, búi tóc, đeo mấy món trang sức lấp lánh, quả thật khiến người ta sáng mắt.

Tôi đoán không sai, Lục Phong quả nhiên đã đưa cô ta đến, nếu không với gia cảnh của cô ta, căn bản không đủ tư cách tham dự tiệc tẩy trần của tôi.

"Hứa Chiêu? Thật xúi quẩy!"

07

Triệu Tịnh vẻ mặt ghét bỏ, vội vàng phủi phủi chiếc váy đỏ của mình, sợ bị tôi làm bẩn.

Tôi cũng phủi quần áo của mình, ghét bẩn.

Cô ta càng ghét bỏ hơn, cười cợt chế giễu: "Hứa Chiêu, cô chạy đến đây làm gì? Làm tạp vụ sao? Không bán hàng rong nữa à?"

"Nếu cô muốn đến đây làm tạp vụ, tôi trả cô tám nghìn tệ mỗi tháng." Tôi khá hào phóng.

Triệu Tịnh tức đến bật cười: "Hay lắm, hay lắm, con nhỏ bán trà chanh dai dẳng như ma đói, tôi thật sự bội phục cô, làm tạp vụ cũng làm đến Khách sạn Bờ Hồ Tinh Nguyệt Loan rồi, cũng có bản lĩnh đấy."

Nói rồi, cô ta gọi với ra phía sau: "Lục Phong, bạn gái cũ của anh đến tìm anh này."

Lục Phong bước đến gần nhìn, mày cau chặt, sắc mặt lạnh lùng: "Hứa Chiêu, rốt cuộc cô muốn làm gì? Ở bệnh viện đã dây dưa chúng tôi, bây giờ còn đến đây dây dưa chúng tôi, tôi đã nói là sẽ cho cô một khoản tiền rồi mà!"

"Anh tự mình đa tình rồi, là các người cứ dây dưa tôi thì có."

Tôi nói không sai.

Họ đến bệnh viện tìm tôi, đến đây cũng là để tham dự tiệc tẩy trần của tôi. Chẳng phải là họ dây dưa tôi thì là gì?

"Câm miệng, tôi mặc kệ cô đến đây làm gì, lập tức cút đi! Bữa tiệc hôm nay rất quan trọng, không phải nơi cô có thể đến!"

Lục Phong quát, một tay nắm lấy cánh tay tôi, định kéo tôi đi.

"Nếu tôi cút đi, bữa tiệc này cũng tan rồi." Tôi hừ lạnh.

Triệu Tịnh lập tức phá ra cười lớn: "Cô nói gì cơ? Hahahah, con tạp vụ thối này điên rồi, cười c.h.ế.t tôi mất, mẹ ơi, con tạp vụ cao quý, chẳng lẽ cô là thiên kim của tỷ phú sao?"

Tôi gật đầu.

Lục Phong cũng phá lên cười, rồi dùng sức mạnh hơn kéo tôi: "Cô đúng là điên rồi, cút ra ngoài ngay!"

Tôi giơ tay lên, tát một cái!