Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba ngày trôi qua, Tương Quân không nhớ mình đã kể cho mọi người nghe bao nhiêu lần kỳ tích sống sót này. Cô thật tỉnh táo và sự tỉnh táo đó khiến mọi người kinh ngạc.

- Frank... - Cô nói khẽ khi tìm thấy anh ngoài vườn. Lucky luôn ở cạnh anh, những thời điểm này chú chó thường im lặng.

Frank nhìn cô, anh vẫn tựa người xuống ghế, vẻ mặt khá mệt mỏi. Cô chưa biết nói thế nào, anh hình như lại đầy tâm sự.

- Em cảm ơn anh! - Cái giọng khô khốc, nghèn nghẹn nơi cổ họng, Tương Quân cố thốt ra.

- Về việc gì? - Frank lạnh lùng đáp.

- Vì... anh đã cứu em! - Cô chợt sựng lại. Tất nhiên dáng vẻ của anh làm lòng cô nôn nao đến lạ. Ngay khi biến cố qua đi, tự dưng giông tố khác có nguy cơ ập tới.

- Em hãy quên chuyện đó đi, đừng ám ảnh về nó nữa! - Frank đứng dậy nhìn lên trời, cô không hiểu nổi, chỉ thấy lo cho anh.

* * *

- Có chuyện gì với Frank thế? - Tâm Loan hỏi Tương Quân khi cô ấy đặt quyển sách xuống bàn.

- Em không biết, anh ấy trông cứ như người bị tổn thương vậy! - Tương Quân lí nhí bảo.

- Tại sao? Chị chưa từng bắt gặp dáng vẻ như vậy của Frank. Từ khi em đến đây cậu ấy bắt đầu thay đổi! - Ánh mắt Tâm Loan không phải dò xét, thực tế thì nữ bác sĩ luôn đồng cảm trước vấn đề tâm lý của đồng nghiệp.

- Chẳng lẽ em là nguyên nhân của mọi việc? - Tương Quân trầm giọng. Cô bé bắt đầu chán nản.

- Không, ngốc ạ! Chị sợ Frank đang bị ai đó hớp hồn! Thật ra nếu xét về tâm lý chị nghĩ cậu ta đang có vấn đề lớn với em, cô bé ạ! Frank không tự hào khi cứu em, cậu ấy thể như trốn tránh điều gì đó hoặc giả em làm cậu ấy tổn thương. Nghĩ kĩ lại xem em có làm gì cho Frank buồn không? - Những giả thuyết Tâm Loan đưa ra nghe có vẻ thuyết phục. Tương Quân đang hiểu và tiếp thu nó thật nhanh. Ít nhất là vậy!

- Hyoka Hashi -

- Em...

Dòng suy nghĩ ấy kéo dài cả tuần, Tương Quân mang tâm trạng nặng nề khi đến trung tâm. Frank hầu như không nói gì ngoài công việc. Thái độ của anh làm Tương Quân vô cùng khó chịu. Cái gì cũng phải có nguyên nhân. Rốt cuộc tại sao anh ấy như thế?

* * *

Chiếc trực thăng bay lượn trên bầu trời bao la, vài tia nắng nghịch ngợm len lỏi vào buồng lái. Jolh luôn yêu thích sự tự do của anh ấy trong khi Frank ngẩn ngơ nhìn áng mây xa tít phía chân trời.

- Rần!

- Chuyện gì vậy Jolh! - Tâm Loan la lên khi chiếc trực thăng rung lắc nhẹ.

- Tôi không biết, phải hạ cánh thôi! - Jolh nói và họ đáp xuống một cồn đất vắng người. Trời xâm xẩm tối.

- Frank, giúp anh nào! - Hai người họ loay hoay cùng con chim sắt thì Tâm Loan và Tương Quân ra ngoài cho thoáng.

- Hôm nay Frank không tập trung tí nào! - Tâm Loan thở dài. - Đầu óc cậu ấy cứ sao sao đâu, đưa nhầm chị hai lọ thuốc, may mà kịp phát hiện!

- Dạ! - Tương Quân gật đầu với tâm trạng nặng nề, chẳng lẽ tại chuyện đó?

- Không ổn rồi các quý cô! Chúng ta chắc qua đêm ở đây thôi! - Jolh nói vọng từ xa.

- Sao vậy? - Tâm Loan hỏi và chạy đến chỗ trực thăng.

- Kẻ phá bĩnh nào đó cắt đứt một mạch điện, tôi cá là hắn có ý chơi mình nếu không thì làm sao trực thăng đi được xa như vậy? - Jolh rất bực mình. Anh bẻ ngón tay răng rắc.

- Không chừng nạn nhân chúng ta cứu lúc chiều có liên quan? - Tâm Loan nói.

- Tất nhiên! - Jolh thẳng thừng đáp rồi bấm điện thoại ngay. - Đợi Alex thôi, tốt nhất là chở Ben tới luôn. Có Ben là có tất cả! Mà giờ chúng ta làm gì đây? Tôi đói quá, giá như có một chiếc thuyền!

Tất cả ngồi xuống mệt mỏi, cồn đất này chẳng có ai cả. Gió thổi lồng lộng tứ bề, cảm giác không mấy dễ chịu. Vừa lạnh vừa đói thật khốn khổ biết bao!

- Phải rồi Tương Quân, lúc cứu Frank em tìm đâu ra chiếc thuyền hơi vậy? - Jolh bất ngờ hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tương Quân ái ngại nhìn Frank, tất nhiên anh ấy vẫn chăm chú lắng nghe dù bộ dạng cứ vờ chẳng quan tâm.

- Em... quan sát địa hình từ trên cao và tự đặt ra các tình huống giả định!

- Ồ! - Jolh rít lên. Anh ta đương nhiên thế, bởi lẽ Tương Quân trông yếu ớt hơn sự dũng cảm mà họ thấy.

Mọi người bắt đầu thay đổi cách nhìn về cô. Trời sắp mưa rồi, mây vần vũ dữ dội, tất cả vội vào trú trong trực thăng. Nhanh lắm, cơn mưa trút xuống ngay. Xem ra Alex muốn đến sớm cũng phải đợi tạnh mưa. Jolh cùng Tâm Loan nói chuyện rôm rả, Tương Quân chỉ cười còn Frank im lặng nhìn ra cửa kính.

- Ối! - Tâm Loan giật mình, giày cô giẫm phải thứ gì đó.

- Gì thế? - Jolh nhoài người ra ghế sau.

- Không biết! - Tâm Loan cúi xuống xem. - Một ống nghiệm! Nó vỡ rồi, thứ này ở đâu ra thế?

- Chắc trên người nạn nhân ban nãy! - Tương Quân nhận định. - Chúng ta ra khỏi trực thăng thôi! Em thấy có mùi gì lạ lắm!

Trực giác mách bảo, cô hối thúc mọi người rời đi nhưng mới vài bước thì Jolh với Tâm Loan bỗng ngã gục dưới đất.

- Ôi trời! Chị ơi! Anh Jolh! - Tương Quân phát hoảng, cô không biết làm gì ngoài việc lay họ thật mạnh. - Frank ơi, giúp em!

- Anh ổn không? - Cô hy vọng Frank không sao. Anh ấy vừa ra được vài bước.

- Anh... - Frank bắt đầu xây xẩm mặt mày, anh ấy cố quờ quạng để giữ thăng bằng nhưng...

Tương Quân suy sụp hẳn. Frank đã không thể trụ nổi, anh chỉ đón kịp tay cô thì khuỵu xuống.

- Frank! Nghe em không? Anh sao thế?

Gọi khản cổ nhưng Frank đã bất tỉnh, không cách gì cứu vãn. Trời dần tạnh mưa, cô chưa biết xử lý sao. Họ còn thở, giống như ngủ vậy, có khi do thuốc mê? Cô thầm mong Alex đến nhanh hơn bao giờ hết! Hồi lâu sau, một chiếc ca nô xuất hiện. Có khoảng bốn người đàn ông, tất nhiên chẳng phải nhân viên cứu hộ bởi họ mang theo... súng! Tương Quân im lặng nhìn.

- Chúng đây rồi đại ca! - Một gã trong số đó lên tiếng khi nói điện thoại. - Dạ, em biết!

- Ồ, có vấn đề gì với chúng mày thế? - Gã đó lia mắt nhìn quanh. Tương Quân hơi run nhưng cố im lặng.

- Đưa tụi nó lên ca nô mau!

* * *

- Alex, thấy họ chưa? - Bác Ben trông khá sốt ruột.

- Không, tôi tìm mãi rồi... ồ... chiếc trực thăng kìa! - Alex đáp xuống nhưng không thấy ai ngoài con chim sắt.

- Gì thế này? - Alex nhìn Ben. - Mọi thứ trông khá hỗn loạn, có ẩu đả chăng?

Alex tức tốc điện về trung tâm, Marc cùng các cộng sự của ông lập tức triển khai kế hoạch. Vấn đề xảy ra ngoài dự kiến, Alex suy đoán diễn biến câu chuyện nhất là manh mối từ chiếc điện thoại của Tương Quân.

- Tôi nghĩ chuyện này liên quan đến nạn nhân của họ. Thứ hóa chất nào đó trong trực thăng và tin nhắn kì lạ của Tương Quân "Ca nô". Họ bị bắt cóc rồi!

Trong khi mọi người ráo riết đi tìm thì Tâm Loan tỉnh lại và nhận thấy mối đe dọa đang chực chờ họ trong căn phòng không mấy sáng sủa. Chỉ có thể giải thích ngắn gọn, đủ để tất cả hiểu. Có điều mục đích vụ bắt cóc này là gì? Họ bị trói suốt ngày mà không kẻ nào vào hỏi han kể cũng lạ!

- Được rồi! - Tương Quân giơ tay ra, cô tự mở trói thành công. Thật khó khăn, hoàn cảnh này khiến cô bực mình. Cửa bị khóa, hiển nhiên! Cô nhìn lên trần nhà, toàn đóng la phông, chẳng có bàn ghế gì cả!

- Điện thoại đi! - Jolh bảo, may là cái của Frank vẫn còn.

Frank nhanh tay bấm số, bên ngoài có nhiều tiếng bước chân dồn dập.

- A lô, Alex... nghe em nói không? Em đang ở...

- Rầm! - Cánh cửa mở toang, mấy tên ma cô nhảy bổ vào.