Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nắng sớm tràn ngập khung trời. Ngày mới lại bắt đầu ở trạm cứu hộ. Tương Quân đến từ sớm, giờ này cô vẫn còn suy nghĩ mãi chuyện hôm qua. Thử nghe lời Tâm Loan xem mục đích sống thực sự là gì, bản thân cô vốn đã mất đi nhiều thứ trân trọng nhất, yêu thương nhất. Lạ lùng thay, khi biết tình cảm Frank dành cho mình, cô cứ do dự phân vân.

- Nghĩ gì vậy em? - Tâm Loan ngồi xuống bên cạnh.

- Không ạ! - Cô lắc đầu. Có vẻ không thổ lộ thì tốt hơn cả. Sự sẻ chia vấn đề tình cảm nó phức tạp hơn người ta tưởng.

- Em lạ thật! Chị cảm giác em luôn khống chế tình cảm của mình. Em bận lòng chuyện gì sao? - Tâm Loan đan hai bàn tay vào nhau. Nói thế nào, vị bác sĩ này luôn mong muốn hiểu nhiều hơn về đồng nghiệp của mình. Quan trọng hơn hết, cô ấy từ lâu đã xem Tương Quân như một đứa em gái bé nhỏ.

- Em thấy khó dung hòa mọi thứ! - Tương Quân thở dài ngao ngán.

- Em nghĩ phức tạp làm gì? Giống như chuyện Frank vậy. Rõ ràng tình cảm cậu ta dành cho em mọi người đều thấy nhưng em cứ hững hờ. Em nên trân trọng để chẳng bao giờ hối tiếc! - Tâm Loan dịu dàng bảo.

- Em đã làm thế, trân trọng mọi thứ, nhưng khi mất đi em vẫn ân hận. Em sợ sự hối hận vậy mà em vẫn hối hận, chị thấy em buồn cười không? - Tương Quân cười khẩy. Trông cô nàng sầu não đến mức khá tồi tệ.

- Chị không biết nữa! Em sống lý trí hơn chị, ít ra lúc này em đủ kiểm soát để nói chuyện với chị thay vì sợ hãi chuyện vừa qua! - Tâm Loan buông tiếng thở dài. Mới vừa đón chào ánh bình minh mà mọi thứ nặng nề đến vậy. Tương Quân lặng lẽ nhìn ra cửa sổ. Frank lại viết cái gì đấy, trông anh ấy mệt mỏi và xanh xao.

* * *

- Lên đường! - Alex nháy mắt, đội Hanso chuẩn bị bay. Tương Quân dõi theo bóng họ mãi đến khi khuất sau đám mây trắng. Cũng có ngày được bay lên trời, tự do, vui vẻ nhưng sao cô thấy trống trải quá. Cảm giác yên bình mà khó nói nên lời.

Jolh dẫn Lucky ra vườn, trong phòng còn mỗi Tương Quân và Frank. Tâm Loan theo Marc đi dự buổi giao lưu. Cô không biết nói gì với anh đành lặng lẽ nhìn quyển tạp chí.

- Tặng em! - Frank nói khẽ rồi đưa cho cô một quyển sách. Tương Quân đón nhận nó giống như sắp đón nhận tình cảm của anh, mọi thứ xáo trộn lên. Frank buồn, cô biết. Tệ thật, làm sao giờ? Gần đây, Frank giống người đó quá. Tóc anh ấy dài ra làm cô cảm giác vậy. Kì lạ, bí ẩn...

Lần tay lật từng trang sách, tựa in màu vàng nổi bật trên nền xanh Muôn dặm trùng dương. Câu chuyện kỳ lạ trong thế giới kỳ lạ, cô đọc say mê quên cả thời gian.

- Tương Quân, em không ăn trưa sao? - Jolh hỏi khi đang gặm ổ bánh mì.

- Ơ... em ăn ngay thôi! - Cô gấp quyển sách lại thì vô tình rơi ra mẩu giấy nhỏ. Trông nó hơi cũ, có vài dòng chữ la tinh. Có lẽ tiếng Đức hay ngôn ngữ châu Âu nào đó.

- Anh xem giúp em thứ này đi! - Cô chìa tay đưa Jolh.

- Gì vậy? - Jolh cầm lên, giơ ra ánh sáng. - Tiếng Thụy Điển à?

Tương Quân hơi ngạc nhiên nhưng Jolh cũng tranh thủ giúp cô hiểu nội dung mẩu giấy.

"Em à, anh không biết chuyện gì xảy ra cho em nhưng hãy tin anh và trở về Bắc Âu, anh không nghĩ mình còn đủ thời gian nữa...

Florent"

Là anh ấy sao?

Tương Quân ngẫm nghĩ hồi lâu, Frank ở ngoài vườn, ánh nắng buổi chiều không gay gắt, cô nhìn anh một lúc mới đến gần.

- Em thấy nó trong quyển sách, em nghĩ có thể là của anh. Anh nhận lại nó chứ?

Cô đưa mẩu giấy cho Frank đủ biết anh ngạc nhiên thế nào. Anh nhìn cô, phải, Frank luôn làm thế mỗi khi tâm trạng anh ấy bất ổn. Cầm lấy mẩu giấy, Frank trông thật ưu tư. Mấy hôm sau anh cũng y thái độ đó. Tương Quân trầm ngâm mà chưa biết nói sao.

- Xem gì vậy cô bé? - Tâm Loan đến gần.

- Dạ... Frank tặng sách cho em! - Cô đưa Tâm Loan xem. Hai người cứ thế nói chuyện cho đến tối. Hồi lâu sau, giọng Jolh ồm ồm bên ngoài.

- Chuyện gì vậy? - Tâm Loan kêu lên khi thấy Jolh dìu Frank bước vào.

- Đỡ cậu ấy nào! - Jolh thả Frank xuống sofa. Mùi rượu từ người Frank đủ cho cả hai hiểu, có điều sao anh lại say như thế?

- Jolh? Vậy là sao? - Tâm Loan nhăn mặt.

- Ben mời một ly nhưng cậu ta uống cạn cả chai! Không biết uống mà cứ cố! - Jolh thở dài ngả người xuống ghế, Frank say quá không còn biết gì nữa.

Thật mệt mỏi khi đối mặt với chuyện này. Kiểu như tại cô nên Frank như vậy. Muộn quá rồi, đêm nay vô ca trực mà anh say rượu, thật tình quá nguy nan. Cô không ngủ nổi. Ghé mắt sang ghế thấy Jolh ngáy vang, Tâm Loan vẫn trở mình, cô ngồi dậy, rón rén đến sofa. Tay Frank thòng xuống sàn, lũ muỗi đã có một bữa no nê. Trông mấy vết cắn thật xót dạ, cô nhẹ nhàng đặt tay anh lên. Bất giác Frank mở mắt ra.

- Xin lỗi, em làm anh thức hả? - Cô chợt giật mình.

- Tương Quân! - Anh gọi cô thật nhỏ và ngồi dậy. Anh còn say, khắp người mồ hôi ướt đẫm.

- Để em đi lấy nước!

- Đừng! - Frank nắm tay cô rồi cố đứng dậy, Tương Quân cảm nhận hơi thở nóng hổi của anh phả vào tai mình, mùi rượu, mùi mồ hôi và cả trái tim nóng ấm. Cô thận trọng quay người lại.

Frank nhìn cô khác hẳn mọi ngày, ánh mắt anh chất chứa điều gì đó, cứ nắm tay cô thật chặt như thể sợ mất đi. Anh đang say, cô biết chứ! Ấy thế cô cứ hy vọng anh hãy tỉnh táo. Chẳng phải là hoàn cảnh lãng mạn trong phim. Thật không đơn giản! Anh ấy rất mạnh so với vóc dáng của mình, ngay cả lúc này, anh ấy làm tay cô đau.

- Anh sao vậy? - Cô hỏi nhưng sau đó thấy kinh ngạc. Không phải tưởng tượng. Người đứng trước mặt cô chẳng phải Frank mà là... Florent!

- Tương Quân! - Mắt Frank rộ lên nỗi buồn sâu thẳm. Anh gọi tên cô thật trìu mến.

- Anh? - Cô ngẩn người nhìn lên. Đôi chân tê cứng, không sao bước nổi.

- Em nhìn thấy điều gì sao? - Anh hỏi mà ánh mắt đã trả lời tất cả. Tương Quân nghẹn ứ cổ họng, Frank nắm lấy bờ vai ấy, có thể do giật mình, cô dần cảm giác vẻ mềm yếu trong tâm hồn Frank. Anh ôm cô, một cái xiết thật chặt và run rẩy. Sự đau đớn kì lạ mà Frank giữ lấy, cô không tài nào hiểu được!

- Tương Quân... anh rất đau... em có biết không? - Giọng Frank khàn đi, hình như anh ấy quá xúc động.

- Frank à... - Cô đẩy nhẹ anh ra nhưng anh càng ghì chặt.

- Tương Quân... anh cần em! Em có nhận ra điều đó không? - Ánh mắt tràn đầy xúc cảm mà anh dành cho cô. Đến mức này đủ để thấy tình yêu bước vào cuộc đời cô rồi. Thứ men cay đắng nồng kia giúp Frank thổ lộ con tim sầu não ấy.

- Em...

- Hyoka Hashi -

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Frank sắp mất dần lý trí, anh luồn tay qua mái tóc cô. Một sức mạnh bùng cháy nơi con tim khiến anh không thể kìm hãm được nữa. Nhìn làn môi cô ấy, nỗi khát khao trỗi dậy, Frank điên cuồng đặt lên đó một nụ hôn mãnh liệt.

- Frank... Đừng... - Tương Quân yếu ớt chống cự. Cô không thể thoát khỏi tay anh. Hơi thở Frank dồn dập liên hồi, anh cố lấy lại lý trí của mình.

- Frank...

Nhìn người con gái mình yêu mến đau đớn, Frank hốt hoảng nới lỏng vòng tay, anh ngồi xuống sofa.

- Anh xin lỗi!

Tương Quân cắn chặt môi. Cô nén giọt nước mắt sắp trực trào ra. Dáng vẻ khổ sở kia khiến cô buồn không sao tả được.

- Là ảo tưởng phải không? Rốt cuộc em có phải người đó không? Tại sao vậy? Em nói đi! - Frank hỏi cô mà cứ như tra tấn, dù thế cô cũng ngồi xuống cạnh anh.

- Anh đang nói gì vậy? Em... không hiểu!

Frank ngả đầu ra sau ghế, anh mệt mỏi cực độ.

- Em... rốt cuộc có phải người con gái đó không?

Tương Quân như bị hỏi dồn. Cô chẳng thể hiểu anh nói gì trong cơn say này. Nhưng sự ám chỉ kia nó gần giống giấc mơ ám ảnh bấy lâu nay. Cô lắc đầu không tin, thật sự thế! Anh ấy không thể nào đọc được suy nghĩ của cô! Không thể nào!

- Frank...

- Tại sao em không biết bơi mà vẫn cứu anh? Em có biết điều đó làm anh bị tổn thương không? - Frank nói giữa lúc cơ thể mình sắp lâm vào trạng thái mơ màng.

- Em không muốn anh chết! - Cô nhìn anh một cách nhói lòng.

- Vậy à... - Frank thất vọng bảo. Anh nhoài người dậy.

- Có phải vì anh... giống Florent không? - Frank xiết tay cô, anh thở thật gấp.

Tương Quân sững sờ, lần đầu tiên anh ấy thốt ra cái điều mà bản thân cô sợ hãi nhất. Cố trấn an bản thân vì Frank đang say, anh ấy nói vu vơ gì đó. Có điều... Florent không phải mơ! Frank đang nói thật! Trời ơi...

- Frank, đừng nói nữa! Đó là giấc mơ, em không muốn nhắc đến. Anh đã biết như thế thì em phải làm sao đây? - Cô bịt tai lại, không muốn nghe thêm điều gì khác.

- Tương Quân, Florent là giấc mơ nhưng anh là thật! Anh không phải là bản sao của Florent! - Frank nói khiến cô đau nhói lòng. Anh lại thiếp đi, cơn say chưa dịu hẳn. Anh ấy bị ức chế tình cảm quá nhiều còn cô lại đang giày vò anh theo kiểu cô muốn. Thật quá hoang đường!

* * *

Frank tựa người cạnh cửa sổ, anh ngồi đấy như một chiếc bóng. Tương Quân nhìn anh đầy lo âu. Không muốn Frank tổn thương, sợ mình lại phạm sai lầm. Lẽ nào những gì trong mơ đều trở thành sự thật? Tại sao Frank biết chuyện đó? Quỷ ám à?

- Tương Quân! - Anh khẽ gọi khi mọi người ra ngoài hết. Cô hồi hộp chưa dám quay đầu lại. Frank buồn bã, ánh mắt anh ảo não vô cùng.

- Có chuyện gì sao ạ?

- Em muốn đến Bắc Âu một chuyến không? - Frank hỏi.

Cô bỗng chốc ngạc nhiên, có điều sự nghiêm túc của Frank làm cô sực tỉnh.

- Em từng ao ước như thế nhưng anh à, em không phải là người có thể làm được mọi thứ mình muốn! - Cô thoáng nhìn đôi mắt Frank, không dám nói tâm sự thật của mình. Chỉ là cái cớ thôi, cô muốn tìm lại nửa linh hồn đã mất. Khi ở cạnh anh, cảm giác về người đó xuất hiện, chẳng hiểu sao sự do dự cứ cản bước chân cô. Đêm qua, anh đã thổ lộ một vấn đề khiến cô quá đỗi kinh hoàng. Đến tận bây giờ cô còn sợ hãi đây! Cô đã mơ về Florent thế mà Frank thì biết việc đó!

- Anh muốn đến một nơi thật xa, em giúp anh được không? - Frank đứng dậy.

- Anh muốn đi đâu? - Cô ngô nghê đáp.

- Thiên đường... - Frank nói mà không cần suy nghĩ. Điều đấy khiến cô c.h.ế.t lặng.

...

- Em gặp phải vấn đề gì nữa vậy? - Tâm Loan ngồi xuống, nhiều lần cô phát hiện Tương Quân với bao tâm sự vây quanh.

- Làm sao để người khác không bị tổn thương hả chị? - Tương Quân giọng trầm xuống. Cô bé gần như mất tinh thần.

Tâm Loan nhìn quyển sách trên tay Tương Quân, cô nhướng mày rồi lại thở dài.

- Hãy đặt mình vào hoàn cảnh người đó em ạ! Em phải tin vào con tim mình mách bảo! Chị nghĩ thế!

- Em luôn sống theo lý trí! - Tương Quân nhún vai.

- Vấn đề nằm ở chỗ đó! Nó dễ dàng gây tổn thương cho người khác nhưng... em đang nói Frank hả? - Tâm Loan khoanh tay trước ngực. Trông chị ta bắt đầu hiểu ra vài vấn đề của cộng sự mình.

- Chị à, nếu yêu một người trong mơ và một người ở hiện tại chị sẽ chọn ai? - Tương Quân lí nhí bảo. Tâm Loan rất ngạc nhiên, im lặng một lúc rồi nói.

- Người trong mơ... ý là em mơ thôi à? Người đó có tồn tại không?

Tương Quân cắn nhẹ cánh môi, cô lưỡng lự giây lát. Cũng rất khó để bày tỏ cho chị ấy biết. Bởi lẽ câu chuyện vô cùng mơ hồ, không khéo người ta nói cô bị tâm lý thất thường mất.

- Em... em không biết nhưng dường như anh ấy qua đời rồi!

Tâm Loan mím môi. Hiển nhiên vẻ hoang đường từ câu chuyện thì mấy ai cũng biết, chỉ là ánh mắt Tương Quân rất thật, Tâm Loan không thể xem nó như trò đùa.

- Em gặp người đó chưa?

- Không ạ! Em điên thật! Chị là người đầu tiên em nói đấy ạ! - Tương Quân lắc đầu. Cô tự cười bản thân mình.

- Xin lỗi em... chị hơi bất ngờ! - Tâm Loan phân vân nhìn quyển sách. - Nếu có thể, em hãy nói rõ về giấc mơ của em được không?

Tương Quân cúi đầu xuống. Cô ấy cảm giác sợ sệt. Lần đầu tiên thôi, lần đầu tiên cô chạm vào giấc mơ của chính mình.