Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Qua cửa sổ, tôi đã chứng kiến một vụ gi*t người, cảnh sát lại bảo tôi đang nói dối.

 

Thế là tôi đã đưa nó viết vào câu chuyện này.

 

Tôi cam đoan, những điều tôi nói sau đây, đều là sự thật.

 

(Lời gửi gắm dịu dàng: Nhớ đội mũ cài dây an toàn trước khi đọc. Nữ chính có thể không thuộc về nam chính, nhưng nam chính sẽ mãi thuộc về nữ chính.)

 

1.

 

T&ocirc;i tên Lý Mịch, là một tiểu thuyết gia trinh thám, t&ocirc;i đ&atilde; viết tác phẩm nổi tiếng <Người Cha Mất Tích> ở tuổi 18, đó là thời kì đỉnh cao trong sự nghiệp của t&ocirc;i.

 

Nhưng sau bảy năm, đ&atilde; kh&ocirc;ng c&oacute; tác phẩm nào khiến t&ocirc;i vừa ý.

 

Hai tháng trước, cuối cùng t&ocirc;i cũng cho ra mắt một bộ truyện ngắn chất lượng, nhưng lại bị buộc tội đạo văn tác phẩm của nhà văn nổi tiếng Lâm Mộng, kể từ đó, danh tiếng bị vướng v&agrave;o mớ hỗn độn.

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Không một ai tin t&ocirc;i mới là người bị đạo văn.

 

Ước mơ cả đời của t&ocirc;i là trở thành một nhà văn, nếu muốn tiếp tục tồn tại trong cái giới viết lách n&agrave;y, t&ocirc;i chỉ c&oacute; thể chứng tỏ bản th&acirc;n lần nữa bằng tác phẩm của m&igrave;nh.

 

Thế nhưng, bản th&acirc;n t&ocirc;i đ&atilde; nhiều năm chưa c&oacute; được thành quả nào tốt, mà hiện tại t&ocirc;i cũng kh&ocirc;ng còn bao nhiêu tiền tiết kiệm, dù lúc n&agrave;y t&ocirc;i vẫn c&oacute; thể duy trì được cuộc sống cơ bản nhất, nhưng nếu tình trạng n&agrave;y cứ tiếp diễn, e là t&ocirc;i sẽ phải sống nơi đầu đường xó chợ.

 

T&ocirc;i quyết định, sẽ thử lại lần cuối cùng.

 

Đêm khuya tĩnh lặng, t&ocirc;i kh&ocirc;ng bật đèn, một m&igrave;nh ngồi trước máy tính suy nghĩ miên man.

 

Viết lách trong bóng tối là thói quen của t&ocirc;i, giúp t&ocirc;i dễ c&oacute; cảm hứng hơn.

 

[Qua cửa sổ, t&ocirc;i đ&atilde; chứng kiến một vụ gi*t người.]

 

Sau khi viết tựa đề, t&ocirc;i lại rơi v&agrave;o bế tắc.

 

Xung quanh tối đen như mực, chỉ c&oacute; ánh sáng yếu ớt phát ra từ màn hình máy tính.

 

T&ocirc;i liếc nh&igrave;n ra ngoài cửa sổ, qua ánh trăng, t&ocirc;i nh&igrave;n thấy một nam một nữ đang xếp hình tr&ecirc;n ban công tòa nhà đối diện.

 

Tiếc là t&ocirc;i kh&ocirc;ng phải tác giả ngôn tình.

 

T&ocirc;i đóng laptop lại, đứng dậy đi về phía phòng ngủ.

 

Nhìn ra ngoài cửa sổ lần nữa, hai người kia đ&atilde; biến mất.

 

Đột nhiên, một tia sáng lạnh lóe lên.

 

T&ocirc;i thấy một người đàn ông lạ mặt xuất hiện ở ngôi nhà đối diện, đang ghì c.h.ặ.t đ.ầ.u người đàn ông, dùng d/ao c/ắt c/ổ anh ta.

 

Trong đêm tối, m/áu b/ắn tung tóe.

 

T&ocirc;i run rẩy cúi người xuống, tránh xa cửa sổ để kh&ocirc;ng bị phát hiện, đồng thời run rẩy lấy điện thoại ra, gọi 110.

 

T&ocirc;i kh&ocirc;ng biết hiện tại tới cứu người phụ nữ liệu c&oacute; muộn quá kh&ocirc;ng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - .]

 

Một tiếng sau, cảnh sát gọi lại cho t&ocirc;i, n&oacute;i t&ocirc;i nh&igrave;n nhầm rồi, còn cảnh cáo t&ocirc;i, nếu t&ocirc;i lại báo tin sai sự thật thì sẽ phải nhận trừng phạt.

 

Tầm nh&igrave;n trong bóng tối của t&ocirc;i rất tốt, đáng lẽ ra kh&ocirc;ng thể xảy ra loại chuyện n&agrave;y được, t&ocirc;i thậm chí còn nhớ rõ ràng diện mạo của tên s/át nh/ân.

 

Thân người cao lớn, chắc cũng hơn 1m80, tóc húi cua, dáng vẻ trông ngay thẳng, nhưng ánh mắt thì lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông.

 

T&ocirc;i bị mất ngủ cả đêm, sáng hôm sau thức dậy, đầu t&ocirc;i đau khủng khiếp.

 

T&ocirc;i pha một ly café đen cho tỉnh táo, lúc đi ngang qua cửa sổ, kh&ocirc;ng nhịn được đưa mắt nh&igrave;n về phía căn nhà đối diện.

 

Nữ chủ nhân tay cầm bình nước tưới hoa, dáng vẻ như chưa từng xảy ra chuyện gì.

 

Xem ra thật sự là do t&ocirc;i nh&igrave;n nhầm rồi.

 

T&ocirc;i day day thái dương, thầm nghĩ, c&oacute; phải dạo gần đây m&igrave;nh đ&atilde; lao lực quá độ kh&ocirc;ng?

 

Mở máy tính lên lần nữa, t&ocirc;i lại tiếp tục dòng chữ dang dở. "Cảnh sát bảo t&ocirc;i đang n&oacute;i dối…"

 

Đột nhiên, điện thoại của t&ocirc;i đổ chuông, là bạn trai cũ gọi điện thoại tới.

 

"Mau xin lỗi Lâm Mộng đi!" Gã n&oacute;i.

 

"Đừng hòng!" T&ocirc;i đáp.

 

T&ocirc;i dứt khoát ngắt điện thoại, tâm trạng cáu kỉnh khiến t&ocirc;i kh&ocirc;ng thể nào viết tiếp được nữa.

 

Nhanh chóng quyết định ra ngoài mua thêm đồ ăn, cũng để t&ocirc;i thay đổi tâm trạng.

 

Đây là một tiểu khu cũ ở vùng ngoại ô. Vì ở xa nên phí giao hàng rất đắt. T&ocirc;i chắc chắn sẽ kh&ocirc;ng lãng phí tiền cho việc n&agrave;y.

 

T&ocirc;i đội mũ, đeo khẩu trang rồi ra khỏi nhà, c&oacute; rất nhiều người tập trung trước cổng tiểu khu, t&ocirc;i vừa chuyển tới kh&ocirc;ng lâu, kh&ocirc;ng quen biết ai, cũng kh&ocirc;ng thích náo nhiệt, nên vội kéo thấp vành mũ xuống, rảo nhanh bước chân đi qua.

 

"Cô gì ơi, cô đợi chút."

 

T&ocirc;i nghe được giọng n&oacute;i trầm trầm phát ra từ trong đám đông, nhưng t&ocirc;i kh&ocirc;ng để ý lắm.

 

Cho tới khi chủ nhân của âm thanh kia hét lên bằng giọng điệu đe dọa: "Người mặc áo chữ T, đội mũ phớt màu xanh đậm phía trước kia, đứng lại!"

 

Khi ấy t&ocirc;i mới biết là đang gọi t&ocirc;i.

 

T&ocirc;i sửng sốt một chút rồi xoay người lại.

 

Một thanh niên mặc đồng phục cảnh sát chen ra khỏi đám đông, đưa cho t&ocirc;i một tờ rơi rồi n&oacute;i: "Chiều mai sẽ c&oacute; một buổi tọa đàm về vấn đề an to&agrave;n, nếu c&oacute; thời gian thì hãy tới tham dự."

 

T&ocirc;i đưa tay nhận, lưng toát mồ hôi lạnh.

 

Người đàn ông trước mặt rõ ràng là tên s/át nh/ân t&ocirc;i nh&igrave;n thấy tối qua!

 

Vậy mà hắn lại là cảnh sát!