1.
Tôi vừa về đến nhà trong kỳ nghỉ thì mẹ kế đã giới thiệu cho tôi một đối tượng.
"Miên Miên à, đây là Tống Viễn, anh trai của Tống Tuyết – em dâu tương lai của con. Có phải trông cậu ấy đẹp trai phong độ không?"
Tôi phải nể phục khả năng mở mắt nói dối trắng trợn của mẹ kế.
Nếu bảo Tống Viễn không xấu thì… chắc cũng được, nếu người ta bỏ qua được cái mặt đó.
Mẹ kế giới thiệu tôi với Tống Viễn xong thì vào bếp bận rộn, nói là để hai đứa trẻ bọn tôi nói chuyện riêng.
Tống Viễn nhìn tôi với ánh mắt dâm đãng, đánh giá từ trên xuống dưới một lượt, rồi có vẻ chê bai nói: "Gầy quá, trông không dễ sinh con."
"Tôi là con trai độc nhất, cô muốn gả vào nhà tôi thì phải sinh một đứa con trai trước."
"Còn tiền sính lễ thì tôi sẽ không đưa. Tôi tin cô không phải là loại con gái hám tiền, cô gả cho tôi chắc chắn là vì con người tôi chứ không phải vì tiền của nhà tôi."
Linlin
"Nhưng của hồi môn thì vẫn phải đưa, dù sao sau này cô gả vào thì ăn của tôi, uống của tôi."
Tôi choáng váng!
Tôi chưa từng gặp ai mặt dày đến thế.
Tên này tính toán quá rõ ràng, đến nỗi làm đầu óc tôi cũng bắt đầu đau nhức.
Tôi cười tủm tỉm nói: "Anh thì xấu tùy tâm, nhưng lại mơ mộng đẹp ghê đấy."
"Nhà anh không có gương thì cũng có nước tiểu chứ, với cái đầu hói kiểu địa trung hải, đôi mắt híp và cái mũi tẹt của anh, tôi mà nhìn trúng anh thì đúng là phúc tám đời anh tu được rồi đấy."
"Đương nhiên, với điều kiện là tôi bị mù."
"Với lại…"
"Cô đừng nói nữa!"
Tôi đang nói nửa chừng thì Tống Viễn tức giận cắt ngang.
"Mới thế này mà đã cuống rồi à?" Tôi vừa ăn cherry vừa nói: "Người nhà anh chiều chuộng anh chứ tôi thì không chiều theo anh đâu."
Tống Viễn biết mình không nói lại tôi, anh ta đứng dậy, buông một câu: "Nói thật cho cô biết, cô không muốn gả cho tôi cũng phải gả! Ba mẹ cô đã quyết định gả cô cho tôi rồi. Chỉ có vậy, tiền sính lễ nhà cô phải đưa cho em gái tôi mới giảm được một nửa."
Tôi sững sờ!
Một cơn giận dữ khổng lồ như sóng thần bao trùm lấy tôi.
Người nhà tôi đâu phải giới thiệu đối tượng cho tôi, đây rõ ràng là bán con gái!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Họ muốn bán thì cũng phải xem tôi có đồng ý hay không.
Tôi tức điên lên, hóa bi phẫn thành sức ăn, một mình chén sạch cả chậu cherry to tướng.
2.
Một lúc sau, ba tôi đón em trai và bạn gái nó là Tống Tuyết về.
Anh em nhà họ Tống đều ở tỉnh ngoài, năm nay họ quyết định không về nhà mà sẽ ở nhà tôi ăn Tết.
Mẹ kế tôi niềm nở chào đón họ vào cửa: "Nào, mau vào trong ăn cherry đi, cherry đâu rồi?"
Tôi nhẹ nhàng nói: "Ồ, con ăn hết rồi."
Mẹ kế tôi nghe xong, mặt tối sầm lại.
Khi ăn bữa tối giao thừa, ba tôi hỏi tôi và Tống Viễn nói chuyện thế nào rồi.
"Ba, ba từ bỏ ý định đó đi. Con có mù đi chăng nữa cũng không thể nhìn trúng hắn ta."
Tống Tuyết "chanh" một tiếng, đặt đũa xuống bàn: "Hứa Miên, cô đừng có được voi đòi tiên. Cô hai mươi lăm tuổi rồi phải không, con gái qua hai mươi lăm là hết giá rồi. Anh tôi có thể nhìn trúng cô là phúc khí của cô đấy. Đợi qua Tết, cô muốn tìm được người đàn ông ưu tú như anh tôi thì khó lắm."
Mẹ kế dỗ dành: "Tiểu Tuyết, con đừng giận."
Ba tôi cũng khuyên: "Tiểu Tuyết, Miên Miên chỉ nói lời giận dỗi thôi, con đừng để bụng." Ông ta lại nghiêm mặt nhìn tôi, nói: "Miên Miên, còn không mau xin lỗi Tiểu Tuyết và anh cô ấy đi."
Tôi có chút thất vọng nhìn ba tôi.
Trước khi cưới mẹ kế, ông ta từng hứa với tôi rằng dù có con với mẹ kế thì ông vẫn sẽ thương tôi nhất.
Nhưng mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn sau khi em trai tôi là Hứa Trạch ra đời.
Ba tôi bắt tôi chuyển ra khỏi phòng của mình, nhường lại cho em trai, nói rằng phòng của tôi có ánh sáng tốt hơn.
Sau này Hứa Trạch lớn hơn, bắt đầu giành đồ chơi của tôi.
Lớn hơn chút nữa, nó bắt đầu cắt quần áo của tôi, xé sách bài tập của tôi, luôn đối đầu với tôi mọi lúc mọi nơi.
Ba tôi lúc nào cũng chỉ có một câu, tôi là chị, tôi lớn hơn nó, tôi phải nhường nhịn nó.
Nhiều năm trôi qua, tôi cũng đã hiểu.
Trong lòng ông ta, con trai quan trọng hơn con gái.
Khi tôi và Hứa Trạch sống hòa thuận, ông ta có thể là một người ba tốt.
Còn một khi Hứa Trạch có mâu thuẫn với tôi, ông ta sẽ bênh vực em trai tôi vô điều kiện.