Ngày cưới, nhỏ bạn thân của bạn trai tôi dẫn theo một đám người, dùng cả một thùng pháo giấy màu xịt đầy lên người tôi.
Anh ta không những không ngăn cản, ngược lại còn khuyên tôi nên rộng lượng.
Tôi lập tức tặng cho anh ta một cái bạt tai, rồi "rộng lượng" bảo anh ta đi kiếm cô dâu khác.
Kết quả, tôi bất ngờ biết được một chuyện khiến tam quan của mình sụp đổ hoàn toàn.
—-
Đám cưới của tôi và bạn trai được ấn định vào ngày 1 tháng 10, nhưng cuối cùng lại không thành.
Xe hoa vừa đến cửa khách sạn, bạn trai tôi bế tôi xuống xe.
Chưa đi được mấy bước, nhỏ bạn thân thanh mai trúc mã Trần Á của anh ta đã dẫn theo một đám người, bắt đầu xịt pháo giấy màu lên đầu tôi.
Trần Á và bọn họ đến quá bất ngờ, tôi chỉ kịp ngây người một lúc thì đã bị vạ lây.
Người còn chưa vào đến khách sạn, đầu, mặt và váy cưới của tôi đã bị xịt đầy những dải pháo giấy màu sắc sặc sỡ.
Lúc đó tôi tức điên lên, vừa giơ tay che chắn, vừa chất vấn: "Ngụy Lâm, anh không phải đã nói sẽ không cho náo hôn sao? Bọn họ Anh Lâmi trò gì vậy?"
Trước khi cưới, tôi vô tình đọc được tin nhắn trò chuyện của đám bạn thân của Ngụy Lâm.
Do Trần Á cầm đầu, nói rằng Ngụy Anh Lâm đời chỉ có một lần này, nên phải náo cho ra trò.
Cả nhóm đều nhao nhao đồng tình.
Trên mạng có quá nhiều trường hợp đám cưới bị phá hỏng vì náo hôn, nên tôi đã dặn dò Ngụy Lâm trước rồi, đám cưới của chúng tôi không cho phép bất kỳ ai náo hôn.
Không được náo tôi, càng không được náo phù dâu của tôi.
Nếu đám bạn thân của anh ta dám náo, đừng trách tôi không nể mặt họ.
Ngụy Lâm đã hứa hẹn rất đàng hoàng, cũng đã nhắc nhở trong nhóm chat.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nhưng tôi không ngờ, cuối cùng Trần Á và bọn họ vẫn mang pháo giấy màu đến.
Ngụy Lâm dường như cho rằng tôi đang làm quá: "Kết hôn mà, phải náo nhiệt mới vui chứ, họ đến náo là thể hiện quan hệ tốt với anh, em cứ rộng lượng một chút, nhịn đi."
Tôi c.h.ế.t sững cả người: "Ngụy Lâm, anh có ý gì vậy?"
Ngụy Lâm hình như nhận ra tôi đang tức giận, anh ta qua loa nói: "Dù sao thì cũng đã náo rồi, cứ để họ làm đi, lát nữa anh sẽ mắng họ giúp em, được không?"
Chỉ trong mấy câu nói đó, Trần Á và đám bạn đã xịt hết cả một thùng pháo giấy màu.
Tôi đã dậy từ bốn giờ sáng để trang điểm.
Kết quả, đám cưới còn chưa diễn ra, lớp trang điểm được chuyên gia tỉ mỉ thực hiện, chiếc váy cưới tôi đã chọn rất lâu đều bị hủy hoại hoàn toàn.
Chuyện cả đời chỉ có một lần mà bị phá nát thành ra thế này, vậy mà qua miệng Ngụy Lâm, nó lại thành một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể, có thể nhẹ nhàng bỏ qua sao?
"Bỏ tôi xuống." Tôi lạnh lùng nói.
Ngụy Lâm sững sờ: "Theo phong tục, bây giờ chân em không được chạm đất."
"Đừng nói với tôi phong tục gì hết, tôi bảo bỏ tôi xuống." Tôi nhấn mạnh giọng.
Sắc mặt Ngụy Lâm lập tức cũng khó coi đi vài phần.
Anh ta đặt tôi xuống, giơ tay gỡ những dải pháo giấy trên đầu tôi: "Cũng đâu phải thứ gì khó làm sạch, em có cần phải tức giận đến thế không?"
Tôi vốn đã rất tức rồi, nghe Ngụy Lâm nói vậy, suýt chút nữa thì tức đến nổ phổi.
Nhưng điều khiến tôi tức giận hơn còn ở phía sau.
Bởi vì tôi phát hiện ra, những dải pháo giấy mà Trần Á và bọn họ dùng không phải loại dễ làm sạch thông thường.
Ngụy Lâm chỉ chạm vào có hai cái, tay anh ta đã dính đầy những vệt màu sắc sặc sỡ.
Tôi cúi đầu nhìn chiếc váy cưới của mình.
Quả nhiên, trên đó toàn là những vết bẩn loang lổ đủ màu.