Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi đây tính tình còn khá tốt, thường thì dù có gặp loại họ hàng cực phẩm cũng sẽ không đối chất ngay trước mặt.
bà họ lập tức không vui, bà ấy nói: "Này, tôi nói Tống Vãn, lời con nói là có ý gì? Tôi tốt bụng giới thiệu cho con một đối tượng gia đình mọi mặt đều ổn, sao con lại còn nói giọng mỉa mai vậy?"
"Bà chắc chắn là mọi mặt đều ổn sao?" Tôi hỏi ngược lại bà ấy.
bà họ của tôi này nghe nói cũng có chút họ hàng với mẹ Ngụy Lâm.
Bà ấy nhiệt tình chạy vạy vì chuyện của Ngụy Lâm như vậy, điều này khiến tôi không thể không nghi ngờ rằng bà ấy thực ra biết chút chuyện nội bộ.
Ngay cả khi không biết, thì bà ấy chắc chắn cũng đã nhận được lợi ích ở giữa rồi.
bà họ này bình thường keo kiệt vô cùng, chưa bao giờ làm chuyện gì mà không có lợi cho bản thân.
bà họ của tôi cúi đầu xuống vì chột dạ, không dám nhìn thẳng vào tôi.
Bà ấy nuốt nước bọt, nói: "Đương nhiên rồi, con xem, mẹ Ngụy Lâm hiểu chuyện như vậy, nhà họ có cả nhà cả xe, Ngụy Lâm cũng đẹp trai... Con còn muốn tìm người thế nào nữa?"
"Mẹ Ngụy Lâm vì sao lại hiểu chuyện, bà họ chắc không phải không biết chứ?" Tôi cười lạnh hỏi bà ấy.
bà họ sững sờ một chút, nói: "Nghĩa là tính tình người ta tốt đấy, Tống Vãn, thật sự không phải tôi nói con đâu, con chính là bị bố mẹ con nuông chiều quá rồi, sướng mà không biết hưởng."
"Cái phúc khí này bà có muốn không?" Tôi thật sự bị cái bộ mặt của bà họ này làm cho tức chết.
Mẹ tôi vội vàng nói: "Cái đạo lý nước đổ khó hốt lại thì ai cũng hiểu mà, đám cưới này đã hủy rồi, thì không có lý do gì để tổ chức lại lần nữa."
"Hơn nữa Vãn Vãn nhà chúng tôi tuổi cũng còn nhỏ, chúng tôi định giữ con bé thêm hai năm nữa, chuyện kết hôn không vội."
bà họ đánh giá tôi từ đầu đến chân một lượt, nói: "Phải tranh thủ lúc còn trẻ mà kết hôn nhanh đi, không thì sau này thành gái già thì khó tìm đối tượng lắm."
"Đặc biệt là những người như Ngụy Lâm, mọi mặt điều kiện đều rất tốt, nếu bỏ lỡ rồi, sau này đi đâu mà tìm được?"
Tôi nói với vẻ chán ghét: "Bà đang lừa ai thế? Bà có phải nghĩ tôi không biết chuyện Ngụy Lâm và cô em họ kia của anh ta không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
bà họ lần này thật sự sững sờ.
Mãi một lúc sau, bà ấy mới hỏi: "Em họ nào?"
Mẹ tôi cũng dùng ánh mắt hỏi tôi.
Tôi thấy vẻ mặt của bà họ không giống giả vờ, bèn nói: "Chính là Trần Á, người đã dẫn người đến náo hôn trong đám cưới, cô ta là em họ của Ngụy Lâm, hai người này hồi cấp ba đã yêu nhau rồi, bà không biết sao?"
Mặt bà họ của tôi lập tức lúc xanh lúc trắng, không dám tin nói: "Chuyện này không thể nào chứ?"
Tôi cười lạnh: "Có phải thật không, bà đi hỏi là biết ngay mà?"
bà họ lập tức sốt ruột: "Chuyện này tôi thật sự không biết gì cả, mẹ Ngụy Lâm đã cho tôi một khoản tiền môi giới, bảo tôi giới thiệu đối tượng cho Ngụy Lâm, tôi thấy hai đứa rất hợp nên đã đồng ý, nhưng tôi thật sự không biết Ngụy Lâm và cái Trần Á đó lại có quan hệ như vậy!"
bà họ này bình thường thích mai mối cho người khác, nếu thành công, bà ấy sẽ thu phí môi giới từ đó.
Nghe nói bà ấy cũng đã se duyên thành công cho không ít cặp, nếu không ban đầu nhà tôi cũng sẽ không đồng ý để bà ấy giúp giới thiệu đối tượng.
Tôi vạch trần chuyện của Ngụy Lâm xong, bà họ của tôi cũng không còn mặt mũi nào để tiếp tục ở lại nhà tôi nữa.
Mẹ tôi kéo tôi lại hỏi chuyện này thật hay giả.
Tôi nói: "Chuyện này con đã dò hỏi được từ một người anh họ của anh ta, với lại thái độ của mẹ Ngụy Lâm đối với Trần Á thực ra cũng đã rất rõ ràng rồi."
Mẹ tôi cũng ghê tởm không thôi: "Ban đầu mẹ còn tưởng thằng Ngụy Lâm này không tệ, ai ngờ lại là một cái thứ như vậy."
"Biết người biết mặt, khó biết lòng, chuyện dơ bẩn như vậy, ai mà nghĩ ra được chứ." Tôi chỉ có thể nói là cảm ơn Trần Á đã đến náo, nếu không tôi e là phải sau khi kết hôn mới phát hiện ra chuyện giữa họ.
Mẹ tôi một phen hoảng sợ: "May mà đám cưới này không thành, nếu không thì đã đẩy con vào hố lửa rồi."
Tôi chớp chớp mắt, cười nói: "Vậy sau này mẹ còn giục con kết hôn nữa không?"
Mẹ tôi vội vàng xua tay: "Không giục nữa, không giục nữa, có cái chuyện Ngụy Lâm này rồi, còn giục gì nữa chứ? Bố con và mẹ đâu phải không nuôi nổi con."