Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Con xem những người này nói những gì kìa, Nhiễm Nhiễm, mẹ đọc cho con nghe nhé, con thấy có quá đáng không?"

"Đừng, đừng..." Tôi không ngừng lẩm bẩm, thậm chí là van nài.

Nhưng bà ta chỉ dịu dàng vuốt ve đầu tôi, rồi mạnh mẽ kéo tay tôi xuống.

Giọng nói dịu dàng như gió xuân của bà ta lại như lưỡi d.a.o sắc nhọn cứa vào tai tôi.

"Con xem, người này nói này: 'Chẳng phải đây là cô cả Tập đoàn Cố thị sao? Không ngờ lại chơi bời đến vậy, một người đàn ông không thể chiều nổi cô ta mà!'"

"Còn người này nữa: 'Ngày xưa người ta là hoa khôi thuần khiết nổi tiếng của Đại học C đấy, chậc chậc, đúng là trong sáng quá đi!'"

"Hoa khôi Cố bao nhiêu một đêm, để tôi xem có trả nổi không!"

"Trả nổi cũng phải chịu đựng nổi đã. Không thấy giá khởi điểm của cô cả nhà người ta là năm thằng đàn ông lực lưỡng sao? Cẩn thận bị vắt kiệt sức mà chết!"

"Nhiễm Nhiễm, con nghe mẹ nói không? Con có giận không? Đừng giận nhé, mấy người này toàn nói mấy lời không suy nghĩ thôi, con đừng nghĩ quẩn mà làm chuyện dại dột nhé, nếu con nghĩ không thông, mẹ sẽ đau lòng c.h.ế.t mất!"

"Chết thì dễ biết mấy, chỉ cần một nhát d.a.o rạch cổ tay là sẽ không còn nghe thấy, không còn nhìn thấy gì nữa, c.h.ế.t sẽ được giải thoát. Nhưng ba mẹ và em gái đều sẽ đau lòng lắm đó."

"Nhiễm Nhiễm, con không thể làm chuyện dại dột khiến người thân đau lòng, kẻ thù hả hê đâu."

3

Một luồng khí lạnh chạy dọc theo dòng m.á.u lạnh lẽo của tôi, lan khắp tứ chi.

Nhưng điều đó lại giúp tôi tìm thấy một tia tỉnh táo trong cơn mơ màng.

"Tôi c.h.ế.t rồi, mấy người sẽ đau lòng sao?"

Lát sau, tôi nghe thấy giọng mình khàn đặc.

"Đau lòng chứ, đương nhiên là đau lòng rồi." Mẹ kế tôi cười mỉm nói.

Tôi im lặng nhìn bà ta một lúc lâu rồi gật đầu.

Đêm xuống, cả căn biệt thự chìm sâu vào giấc ngủ.

Tôi đã bỏ rất nhiều thuốc vào bữa tối, nhiều đến mức dù trời long đất lở thì mấy người này cũng sẽ không tỉnh nổi.

Tôi lấy một con d.a.o sắc bén từ trong ngăn kéo ra, ánh bạc lấp loáng.

Tôi thử đặt nó lên cổ tay mình, vì tôi biết Lâm Mẫn Tĩnh nói đúng, chỉ cần lướt nhẹ một cái, cổ tay tôi có thể bị cắt đứt dễ dàng.

Khi m.á.u chảy hết, tôi sẽ có thể hoàn toàn rời xa thế giới tồi tệ và dơ bẩn này.

Nhưng địa ngục chỉ toàn dành cho người tốt.

Tại sao bọn họ lại ngây thơ nghĩ rằng, sau khi gây ra cho tôi nhiều tổn thương hủy diệt đến thế, tôi vẫn là đứa trẻ ngây thơ mặc cho họ thao túng?

Chính bọn họ đã biến tôi thành ác quỷ ở lại trần gian mà!

Lâm Mẫn Tĩnh nói, tôi c.h.ế.t rồi thì bọn họ sẽ đau lòng.

Chỉ đau lòng thôi thì sao đủ?

Bọn họ yêu tôi đến thế, tôi phải khiến họ tuyệt vọng mới được.

Một tập tài liệu dày cộp được tôi đặt công khai trên bàn làm việc.

Sau đó tôi điều khiển xe lăn điện, đi đến phòng ngủ của ba và mẹ kế.

Cơ thể bọn họ thật khỏe, ngày nào cũng muốn “làm” rất nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nhưng tôi biết, thực ra cơ thể của ba đã bị vắt kiệt rồi, chẳng qua giờ đây là dựa vào thuốc men để kéo dài hơi tàn, cố tỏ ra mình vẫn là một người đàn ông trước mặt mẹ kế thôi.

Sao tôi có thể đành lòng nhìn ông ta vất vả như vậy chứ?

Thế là, tôi lấy axit sunfuric ra, đổ "ào" xuống bộ phận đó của ba.

Thực ra thiến cũng được, nhưng tôi ghê tởm ông ta.

Ba không tỉnh dậy, vẻ mặt trong mơ còn trông còn rất thoải mái.

Tôi lại đến chỗ mẹ kế.

Con d.a.o nhỏ lướt vài cái ở cổ tay bà ta.

Không được.

Tôi không nỡ để bà ta chết.

Bà ta còn trẻ.

Thế nên, tôi vụng về xoay chuyển con dao, mũi d.a.o không ngừng rạch lên mặt bà ta hết lần này đến lần khác.

Tôi thấy trên mặt mẹ kế vẫn còn nụ cười, hệt như vẻ dịu dàng từ ái khi bà ta an ủi tôi vào ban ngày.

Máu tươi chảy lênh láng khắp sàn, bánh xe lăn qua để lại dấu vết như những đóa hồng nhỏ kiều diễm hé nở, ca ngợi lòng hiếu thảo và sự chu đáo của tôi.

Tôi đến sân thượng, bên dưới là một hồ bơi khổng lồ.

Nếu nhảy xuống đó, tôi sẽ c.h.ế.t theo cách đau đớn nhất.

Nhưng trong đầu tôi vẫn luẩn quẩn những lời mẹ kế đã nói.

Bọn họ sẽ đau lòng.

Sẽ đau lòng.

Tôi hóng gió lạnh một lúc, tỉnh táo hơn rất nhiều, sau khi chồng chưa cưới Đoạn Hoài Phong và em kế Cố Châu Châu ôm hôn nhau xuất hiện trong tầm mắt, tôi đã báo cảnh sát.

Sau đó tôi lại bấm một dãy số đã lâu không chạm tới, cuộc gọi gần như được kết nối ngay lập tức.

Hơi thở dồn dập, căng thẳng của đối phương nhanh chóng xộc vào màng nhĩ tôi.

"Nhiễm Nhiễm?"

"Ừm." Tôi đáp một tiếng rồi nhẹ nhàng và chậm rãi nói: "Đưa tôi đi."

Sau khi giọng nói vừa kinh ngạc bất ngờ lại hơi nghẹn ngào của người trong điện thoại vang lên bên tai tôi, tôi bình tĩnh bổ sung thêm một câu: "Ngay ngày mai."

Đối phương liên tục đồng ý: "Được, được, em nói gì cũng được."

Tôi cúp điện thoại.

Trong mắt tôi không chút gợn sóng, không hề cảm thấy một chút vui vẻ nào.

Cố Châu Châu và mẹ cô ta giống hệt nhau.

Đều dẫn Đoạn Hoài Phong – người chồng chưa cưới trên danh nghĩa của tôi – về phòng mình, sau một hồi mây mưa cuồng nhiệt, cô ta như ước gì có thể cởi sạch quần áo, sợ tôi không thấy được toàn thân cô ta chi chít vết bầm tím ám muội xuất hiện trước mặt tôi.

Cô ta tiện tay vứt chiếc túi nhựa rách nát trong tay sang một bên, còn làm vương vãi ít tro bụi ra ngoài.

Rồi lại như mọi khi, cô ta vẫn ngây thơ như một đóa bạch liên hoa mà gọi tôi: "Chị ơi..."

Kể từ khi cô ta theo Lâm Mẫn Tĩnh gả vào nhà họ Cố, cô ta luôn như chú thỏ con dễ sợ hãi, bất kể tôi bày tỏ thiện ý thế nào, nói gì làm gì, cô ta đều sẽ rưng rưng nước mắt mà gật đầu.