Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đương nhiên tôi biết Tần Khoan nghiêm túc.
Tôi cũng nghiêm túc mà.
Nhưng bạn bè của tôi vẫn còn không tin.
Bữa tiệc tối vài ngày trước, người bạn chung của tôi và Quý Tri Hành lại khéo léo nhắc nhở:
"Quý Tri Hành sắp về nước rồi, cậu mau tống khứ cái tên trai bao bên cạnh đi."
Tôi nhìn Tần Khoan đang đứng bên ngoài ban công uống sâm panh.
Mày anh khẽ nhíu lại, khi ngẩng đầu nhìn trăng tròn còn mang theo vẻ u sầu.
Tôi rất muốn đưa tay lên vuốt phẳng.
Hai ngày trước tôi không đến tiệm thú cưng, anh đã không vui rồi.
Tôi giải thích là do mẹ đột nhiên không khỏe, anh cũng chỉ "ừ" một tiếng.
Rõ ràng anh đang có tâm sự đè nặng.
Người bạn vẫn đang thuyết phục, tôi mất kiên nhẫn khẽ liếc nhìn cô ấy:
"Cậu chưa nghe câu 'tiền ở đâu, tình yêu ở đó' sao?"
Có muốn đi hỏi thử xem, tôi đã tốn bao nhiêu tiền cho cái người mà cậu gọi là "trai bao" đó không?
Tôi vì Quý Tri Hành mà tống khứ Tần Khoan ư?
Có phải mấy người đàn ông này đang quá tự coi mình là trung tâm không?
Tôi nhét ly rượu vào tay người bạn đang ngớ người, rồi bước về phía ban công.
Kéo tay Tần Khoan, dùng tay còn lại vuốt phẳng vầng trán hơi nhau lại của anh:
"Được rồi, em không thích những bữa tiệc thế này, chúng ta về sớm nhé."
Thế nhưng anh lại buồn bã nhìn về phía sau tôi.
Vầng trán vừa được tôi vuốt phẳng lại khẽ nhíu lại:
"Chị ơi, có phải em nên rút lui rồi không?"
Rút lui cái gì chứ?
Tôi còn chưa hiểu ý lời anh nói.
Phía sau bỗng vang lên giọng nói của một người đàn ông quen thuộc: "Nam Sương, anh về rồi."
Những tiếng trò chuyện xì xào trong bữa tiệc như bị ấn nút tạm dừng vào khoảnh khắc này.
Mọi người như bức phông nền tĩnh lặng.
Ánh mắt tò mò đổ dồn về phía này.
Tôi và Tần Khoan nắm tay nhau, thản nhiên xoay người.
Lòng bàn tay truyền đến cảm giác siết chặt.
Hai năm trước, Quý Tri Hành ra nước ngoài, bên cạnh tôi có thêm Tần Khoan.
Ai cũng nói tôi làm như vậy là để ép Quý Tri Hành quay về nước.
Cái suy nghĩ tự cho mình là đúng đó, cho đến gần đây.
Mới bị phá vỡ.
Dù sao tôi cũng đã hành động để nói cho mọi người biết, mặc dù tôi đã từng rất coi trọng Quý Tri Hành.
Nhưng đó đều là những chuyện của quá khứ rồi.
Người đang ở bên cạnh tôi bây giờ là Tần Khoan.
Quý Tri Hành đã nói sẽ ra nước ngoài ba năm, vậy mà mới hai năm đã trở về.
Là thật sự có cảm giác khủng hoảng rồi.
Có phải những ánh mắt tò mò này muốn xem xem tôi có cảm động không đúng không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Có lẽ ngay cả Quý Tri Hành cũng nghĩ như vậy.
Bởi vì ánh mắt anh ta nhìn tôi tràn đầy ý cười.
Đắc chí.
Giống như một tổng tài bá đạo nhìn con chim hoàng yến phụ thuộc vào mình.
Tưởng rằng khi anh ta hạ thấp cái đầu cao quý của mình, tôi sẽ đối xử với anh ta như bao năm trước, hành động như ý anh ta muốn.
Nực cười.
Có phải anh ta đã quên rồi không, anh ta mới là người giống con chim hoàng yến hơn kia mà?
Kẻ bề trên kia luôn là tôi mà.
Chỉ là tôi thích anh ta, chiều chuộng anh ta, thuận theo anh ta thôi.
Tôi cảm thấy lòng bàn tay càng bị siết chặt hơn.
Là Tần Khoan vô thức dùng sức.
Cái gọi là "rút lui" mà anh vừa nói, là ám chỉ chuyện Quý Tri Hành quay về ư?
Liên tưởng như vậy, sự bất an mấy ngày nay của anh ta là do có người lắm lời đến tiệm thú cưng của anh nói sao?
Tôi nghiêng đầu nhìn anh, nhìn thấy vẻ hoảng loạn khẽ lóe lên trong đôi mắt anh.
Đôi môi mím chặt.
Càng khẳng định suy nghĩ của mình.
Thế là tôi mỉm cười chắc nịch với anh:
"Không có chuyện rút lui gì cả."
Tiện thể đưa tay vuốt phẳng vầng trán nhau lại của anh, nhắc nhở lần nữa:
"Đừng nhíu nữa, có nếp nhăn là không đẹp trai đâu."
Vẻ ngọt ngào thân mật giữa tôi và Tần Khoan cuối cùng cũng khiến Quý Tri Hành, người bị bỏ qua, không thể cười nổi nữa.
Anh ta chủ động nói chuyện với tôi:
"Nam Sương, anh nhớ em lắm."
Tôi vẫn tiếp tục dỗ dành Tần Khoan, cho đến khi vẻ bất an trên mặt anh tan biến, khóe môi khẽ nhếch lên mới thôi.
Mà Quý Tri Hành, người bị tôi phớt lờ hết lần này đến lần khác, đã hoàn toàn tức giận:
"Nam Sương, em quậy như vậy đủ chưa?"
Khuôn mặt đang mỉm cười của tôi lập tức sa sầm.
Cái nhìn tôi dành cho anh ta chất chứa sự coi thường:
“Quý Tri Hành, ai cho anh cái tư cách dám nói chuyện với tôi như vậy?”
Giọng tôi lạnh lùng và xa cách.
Những người muốn xem drama tái ngộ của chúng tôi trong khán phòng đều kinh ngạc.
Bởi vì so với sự quan tâm của tôi dành cho Quý Tri Hành trước đây, thái độ hiện tại của tôi có thể nói là trở mặt vô tình.
Dù sao, cũng trong một bữa tiệc tương tự, tôi đã từng nói trước mặt mọi người rằng Quý Tri Hành là thanh mai trúc mã của tôi.
Mà sau đó, đã thay đổi số phận của Quý Tri Hành.
Tôi là đại tiểu thư nhà họ Tống.
Đứa con duy nhất của bố tôi.
Nhà họ Quý của Quý Tri Hành chỉ là một gia đình phú thương đang dần suy tàn.
Lại có nhiều anh em, đến đời cha chú cũng khó mà nổi bật.
Chứ đừng nói đến đời cháu như anh ta.