Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời ạ!
Còn muốn cả WeChat của tôi nữa à?
Thêm vài ngày nữa, chẳng phải là muốn cởi đồ tôi ra sao?
Cái đồ tra nam này.
Tôi lại không nhịn được mà trêu chọc anh ta, cố tình tỏ vẻ khó xử nói: "Không được đâu, chồng tôi không cho phép tôi đưa thông tin liên lạc cho người đàn ông khác đâu."
Bùi Hoài Luật như bị ấn nút tạm dừng, mắt nhìn thẳng vào tôi, cơ thể cứng đờ, đến hơi thở cũng ngừng lại.
Tôi giật mình.
Anh ta mới quen tôi có mấy tiếng đồng hồ thôi mà, có cần phải thất vọng đến mức này không?
Lo lắng anh ta không thở lâu sẽ chết, tôi đưa tay vẫy trước mắt anh ta.
"Này, anh không sao chứ?"
Bùi Hoài Luật nhẹ nhàng chớp chớp hàng mi dài rậm, đáy mắt ngập nước, vành mắt hơi đỏ.
Bàn tay đặt bên người siết chặt thành nắm đấm, khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức.
Anh ta dường như vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
Cố gắng nặn ra một nụ cười, khàn giọng lẩm bẩm: "Tôi cũng chưa từng nghe nói cô kết hôn rồi."
Tôi lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cái tên đầu sỏ gây tội này.
"Bởi vì trong lòng anh ta có người phụ nữ khác, không cho phép tôi công khai chuyện tôi và anh ta đã kết hôn."
Bùi Hoài Luật sững sờ, không màng đến thân phận địa vị cao quý.
Giống như một gã thô lỗ ngoài chợ, thở hổn hển, nghiến răng nghiến lợi mắng:
"Cái tên tiện nhân c.h.ế.t tiệt đó! Dám bắt nạt cô như vậy!"
"Tôi phải dùng d.a.o thiến hắn, tịch thu công cụ gây án của hắn!"
"Rồi xé xác hắn ra thành vạn mảnh! Nghiền xương thành tro!"
Tôi dùng tay che trán, lén liếc nhìn xuống bụng dưới của anh ta.
Thật sự là phải nghĩ đến những chuyện đau buồn nhất trong đời này mới không bật cười tại chỗ.
Lại nghĩ đến những lời này của anh ta, đúng như lời đồn của thiên hạ về anh ta, thủ đoạn tàn độc.
Tôi quyết định nói rõ ràng.
Để tránh sau này anh ta tính sổ, trách tôi giấu giếm, trêu chọc anh ta.
Tôi nói: "Thật ra tôi và anh ta không có đăng ký kết hôn..."
Bùi Hoài Luật cắt ngang lời tôi, giọng nói vừa đau lòng vừa tức giận: "Cái gì? Tên tiện nhân đó ngay cả sự bảo đảm nhỏ nhoi này cũng không chịu cho cô sao?"
Tôi cắn chặt môi dưới.
Sợ rằng giây tiếp theo sẽ bật cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Ừm."
"Vậy thì hắn càng đáng c.h.ế.t hơn!"
Tôi!!
"Cũng tạm ổn, anh ta cho tôi tiền rồi."
Bùi Hoài Luật giận đến cực điểm, nghiến răng
nói:
"Vậy nên cái tên tiện nhân đó, là nghĩ rằng hắn cho cô tiền rồi là có thể tùy ý sỉ nhục cô sao?"
"...Cái đó thì tôi không rõ."
Bùi Hoài Luật giọng nói khẳng định:
"Chính là như vậy đó!"
"Tên tiện nhân đó nghĩ rằng mình có vài đồng tiền hôi hám thì ghê gớm lắm!"
"Là dám đứng núi này trông núi nọ!"
"Hắn ta thật sự đáng c.h.ế.t mà!"
"Lần này ngoài việc thiến hắn, c.h.ặ.t đ.ầ.u hắn! Tôi còn sẽ khiến hắn phá sản, khiến hắn ngay cả cơ hội gây dựng lại cũng không có!"
Trời đất ơi!
Anh ta định tự hại chính mình à.
Tôi vùi mặt vào đầu gối.
Cười đến mức vai run lên.
Bùi Hoài Luật tưởng tôi đang khóc, hạ giọng xuống, an ủi tôi:
"Cô đừng buồn, có tôi ở đây, tôi nhất định sẽ giúp cô đòi lại công bằng."
Ừm.
Tôi đã cho anh ta cơ hội rồi.
Nhưng tự anh ta không biết tận dụng thôi.
Tôi ngẩng đầu lên.
"Cảm ơn anh, anh là người đàn ông đầu tiên đối xử tốt với tôi như vậy."
Lại cố tình tỏ vẻ lo lắng: "Nhưng nếu anh thất hứa thì sao?"
Đôi mắt đen láy của Bùi Hoài Luật thâm tình nhìn chằm chằm vào tôi.
"Phạm Li, cho dù tôi có chết, cũng sẽ không thất hứa với cô."
Tôi sững người.
Suýt chút nữa thì bị cái tên khốn thấy sắc nổi lòng tham này lừa rồi.