Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Văn Cảnh cứng đờ: “Xin lỗi, anh chỉ muốn gặp em thôi.”

 

Rồi anh ta lại mở miệng.

 

“Anh ta đối xử với em không tốt, em ly hôn đi được không? Đúng vậy, ly hôn, ly hôn rồi cưới anh, vẫn là Nhiễm Nhiễm như cũ.”

 

Tôi thấy Tống Văn Cảnh đúng là sốt đến hồ đồ rồi.

 

“Anh nghĩ gì vậy, bây giờ tôi sống rất tốt, sẽ không ly hôn đâu.”

 

Tống Văn Cảnh lẩm bẩm.

 

“Nếu như, anh không bỏ đi, đáng lẽ em phải là vợ anh, của anh…”

 

Tôi đứng dậy.

 

“Kết hôn không phải trò đùa, Tống Văn Cảnh, anh về đi, chúng ta cứ như vậy thôi.”

 

Anh ta không chịu, giọng khàn khàn, mang theo chút nghiến răng ken két.

 

“Thế Kỳ Hoài Chi là người tốt sao, sao em lại gả cho anh ta? Chúng ta bên nhau lâu như vậy, em không tin anh, lại tin anh ta?”

 

Tôi nhìn anh ta, nói từng chữ một:

 

“Bất kể tôi có tin anh ấy hay không, tôi cũng sẽ không tin anh nữa. Từ khi Vân Dao trở về, anh chưa từng một lần kiên định tin tưởng tôi, đứng về phía tôi. Chỉ cần giữa chúng tôi có điều gì cần lựa chọn, tôi vĩnh viễn là người bị bỏ lại. Từ quần áo, túi xách đến trang sức, rồi đến thời gian của anh, lời hứa của anh, đến bộ váy cưới chúng ta cùng thiết kế, hôn lễ, và cả con người anh.”

 

Mặc dù đã qua rồi, nhưng tôi vẫn cảm thấy tủi thân, mắt tôi đỏ hoe.

 

“Anh biết không, tôi bị anh bỏ mặc, vứt bỏ quá nhiều lần rồi. Thậm chí, tôi đã quen rồi. Cho nên, Tống Văn Cảnh, anh đi đi, anh đi tìm Vân Dao đi, tìm ai cũng được, chỉ đừng đến tìm tôi nữa.”

 

Tôi không quan tâm anh ta rời đi lúc nào.

 

Đợi Kỳ Hoài Chi về nhà, tôi kể cho anh nghe chuyện này, anh im lặng lắng nghe không có phản ứng gì.

 

Cuối cùng chỉ ừ một tiếng.

 

Tôi còn nghĩ anh sẽ hỏi thêm vài câu, nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của tôi.

 

Anh từ từ giải thích.

 

“Nhiễm Nhiễm, anh biết tính cách của em, khi em nhắn tin cho anh để đi đăng ký, anh đã biết em đã buông bỏ anh ta rồi, sẽ không chọn anh ta nữa.”

 

Tôi ngây người, sau đó bật cười.

 

“Thế sao? Nhưng mà Kỳ Tổng, tài liệu của anh cầm ngược rồi.”

 

Kỳ Hoài Chi cứng đờ trong chốc lát, sau đó bất đắc dĩ cầm tài liệu lại cho đúng rồi cùng tôi bật cười.

 

Vài ngày sau, khi tôi cùng mẹ đi mua sắm, gặp một cô, bà ấy kéo mẹ tôi lại bắt đầu buôn chuyện.

 

Nghe nói, Tống Văn Cảnh sau khi khỏi bệnh thì nhốt mình trong phòng bắt đầu uống rượu giải sầu.

 

Ai gọi cũng không mở cửa.

 

Cho đến khi không biết ai gửi cho anh ta một đoạn ghi âm, chân của Vân Dao vốn dĩ không hề nghiêm trọng như vậy.

 

Là Vân Dao đã mua chuộc bệnh viện để làm giả bệnh án.

 

Tống Văn Cảnh tìm Vân Dao, hai người cãi nhau một trận lớn, còn cắt hết tài sản chu cấp cho Vân Dao, phong sát cô ta trong ngành.

 

Vân Dao du học ở nước ngoài vốn dĩ còn chưa tốt nghiệp.

 

Không có bằng cấp tốt lại bị phong sát, bây giờ đến cái ăn cái mặc cũng thành vấn đề rồi.

 

Ông nội Tống Văn Cảnh chê anh ta tính tình không tốt, nhìn người không rõ, làm mất mặt, nên đã đưa anh ta xuống một công ty con ở thành phố xa xôi để rèn luyện, xem như cắt đứt hoàn toàn ý nghĩ tranh giành quyền lực của anh ta sau này.

 

12

 

Không ngờ trước khi anh ta đi, chúng tôi còn gặp nhau một lần, là ở một buổi tiệc.

 

Tôi và Kỳ Hoài Chi cùng nhau tham dự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Không khí trong buổi tiệc phức tạp, Kỳ Hoài Chi đang xã giao không tiện đi.

 

Tôi liền tự mình ra ngoài hít thở một chút.

 

Chẳng bao lâu sau, tôi thấy Tống Văn Cảnh đứng cạnh mình, có thể thấy rõ anh ta đã gầy gò và tiều tụy đi nhiều.

 

“Nhiễm Nhiễm, hai ngày nữa anh phải đi rồi, hôm nay đến là muốn gặp em một lần nữa.”

 

“Ừm, chúc anh mọi chuyện thuận lợi.”

 

Mắt Tống Văn Cảnh đỏ hoe, giọng khàn khàn:

 

“Mấy ngày nay anh đã nghĩ rất nhiều, thời gian qua anh sai quá mức, đã để em chịu nhiều ấm ức như vậy.”

 

“Xin lỗi em, Nhiễm Nhiễm, xin lỗi em.”

 

Tôi gật đầu: “Ừm, mọi chuyện đã qua rồi, anh nói xong chưa?”

 

Tống Văn Cảnh mím môi, giọng nghẹn ngào:

 

“Ừm.”

 

Im lặng rất lâu.

 

Thời đại học, chúng tôi bên nhau luôn có chuyện để nói không ngớt.

 

Sau khi tốt nghiệp, những khoảng thời gian hiếm hoi chúng tôi ở riêng chỉ có mình tôi nói không ngừng.

 

Bây giờ, tôi không nói, anh ta cũng không biết nên nói gì.

 

Cuối cùng cũng đi đến bước nhìn nhau không nói nên lời.

 

Tôi xoay người rời đi.

 

Đi con đường của mình.

 

Đi đến cuối con đường rực rỡ ánh sáng.

 

Liền thấy Kỳ Hoài Chi trong bộ vest đặt may màu xám bạc, lười biếng tựa vào thành cầu thang.

 

Nghe tiếng bước chân, anh ngẩng đầu nhìn.

 

Ánh mắt lạnh lùng thờ ơ lập tức trở nên dịu dàng như nước.

 

Tôi nghĩ.

 

Tôi vẫn thật may mắn.

 

“Tút... Tút...”

 

“Nói đi.”

 

“Kỳ Tổng, là anh bảo tôi về, lôi kéo Tống Văn Cảnh mà, bây giờ tôi bị phong sát, thành ra nông nỗi này, anh không thể bỏ mặc tôi được.”

 

“Lúc đó tôi chỉ vạch cho cô một con đường sáng, là cô tự mình đi thành ra thế này mà.” Giọng điệu trào phúng.

 

“Giữ cái miệng của cô lại, nếu không...”

 

Sau khi cúp điện thoại, người đàn ông xoay người ôm người phụ nữ đang ngủ say mà hôn.

 

“Đừng mà, buồn ngủ quá!”

 

Giọng nói mềm mại mang theo chút khàn khàn.

 

Trong mắt người đàn ông tràn đầy ý cười, dịu dàng nói.

 

“Được rồi, cục cưng ngoan ngủ đi.”

 

-Hết-