Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nhiễm Nhiễm, trong lòng anh chỉ có em thôi, đừng gây rối nữa, anh chỉ coi em ấy như em gái mà thôi, một mình em ấy nơi đất khách quê người anh không yên tâm, sắp xếp xong cho em ấy, anh sẽ về ngay. Nhiễm Nhiễm, anh về nhất định sẽ bù đắp cho em một hôn lễ hoành tráng hơn."

 

Tôi rất muốn hỏi anh ta, anh ta có biết vì Vân Dao mà hoãn ngày cưới, tôi sẽ thế nào không.

 

Nhưng còn chưa kịp hỏi ra đã bị tiếng chuông điện thoại của anh ta cắt ngang.

 

Là Vân Dao, nhạc chuông riêng của cô ta.

 

Vì chuyện này, Vân Dao còn từng khoe khoang trước mặt tôi.

 

Lúc đó Tống Văn Cảnh nghe thấy, hờ hững nói.

 

"Nhiễm Nhiễm, trước đây khi em ấy học cấp ba tự ý lấy điện thoại của anh cài đặt, em có muốn cài một cái không, anh nghe là biết ngay là em."

 

Lúc đó tôi đã nghĩ, sớm vậy sao.

 

Ở chỗ Tống Văn Cảnh, Vân Dao có thể tùy tiện động vào điện thoại của anh ta.

 

Ở chỗ Tống Văn Cảnh, Vân Dao đã là người đặc biệt từ sớm.

 

Ngay cả trước khi tôi xuất hiện, sự thiên vị của Tống Văn Cảnh đã dành cho Vân Dao.

 

Tôi chưa bao giờ là trường hợp ngoại lệ duy nhất.

 

Tôi đã không cài đặt gì, những thứ đã trao cho người khác, tôi sẽ không cần.

 

Giờ nghĩ lại, hình như tôi mới là người thứ ba, thật nực cười.

 

Dù sao cũng là người đã thích bao nhiêu năm, khoảnh khắc bước xuống lầu nhìn thấy anh ta, tim tôi vẫn không kìm được mà đập nhanh thêm một nhịp.

 

Bây giờ thì, hừ.

 

Nhìn anh ta nghe điện thoại.

 

Nghe giọng điệu nũng nịu của Vân Dao ở đầu dây bên kia.

 

“Anh Văn Cảnh, anh đi đâu vậy, máy bay sắp cất cánh rồi.”

 

Tống Văn Cảnh nhẹ giọng an ủi.

 

“Dao Dao ngoan, ngồi yên đừng động, cẩn thận chân, anh đến ngay đây.”

 

Dỗ dành một lúc, anh ta mới cúp máy, rồi có chút ngượng nghịu nhìn tôi.

 

Anh ta lại nhìn đồng hồ: “Anh phải đi rồi, Nhiễm Nhiễm, không kịp nữa.”

 

Tôi nhìn dáng vẻ có vẻ vội vàng của anh ta, cất lời: “Tống Văn Cảnh, em đã…”

 

“Tít tít tít!”

 

Tiếng còi ô tô cắt ngang lời tôi, Tống Văn Cảnh lại thở phào nhẹ nhõm, tiến lên ôm chặt tôi một cái.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Nhiễm Nhiễm, chờ anh, chờ anh về cưới em.”

 

Sau đó, anh ta nhanh chóng rời đi.

 

Tôi không nói thêm lời nào, bởi vì sẽ không có sau này nữa.

 

Tống Văn Cảnh ngồi vào xe, quay đầu nhìn tôi đứng một mình dưới ánh đèn đường, trái tim đột nhiên nhói lên.

 

Sau đó là nỗi hoang mang không dứt.

 

Nó gào thét bảo anh ta xuống xe, chạy đến ôm tôi, nói với tôi rằng sẽ không đi Bắc Mỹ nữa.

 

Nhìn bóng người càng lúc càng nhỏ dần, hai chữ "dừng xe" sắp bật ra khỏi miệng.

 

Điện thoại reo, là Vân Dao.

 

Tống Văn Cảnh im lặng.

 

Hôn lễ sắp bắt đầu.

 

Tôi nhìn mình trong gương, trên người là bộ váy cưới truyền thống với mũ phượng, khăn quàng đỏ rực, uy nghi và quý phái, hơi ngẩn người.

 

Khác với đám cưới kiểu Tây mà Tống Văn Cảnh chuẩn bị.

 

Đám cưới hôm nay là hôn lễ kiểu Trung mà Kỳ Hoài Chi đã báo tối qua.

 

Hôm qua, nhìn Tống Văn Cảnh quay đầu bỏ đi, trong lòng tôi có thoáng chút buồn bã nhưng nhiều hơn là sự nhẹ nhõm.

 

Vẫn như vậy, tôi vĩnh viễn không phải là lựa chọn kiên định của anh ta.

 

Thôi bỏ đi, cứ thế này đi.

 

Ngay khi tôi quay người định về nhà, tôi thấy chiếc xe ở góc cua.

 

Xe chạy đến gần, phía sau còn có cả một đoàn xe.

 

Kỳ Hoài Chi bước xuống xe, dẫn theo một đội người bưng đồ đi đến.

 

Tôi có chút chột dạ lại có chút nghi hoặc, không biết anh có thấy Tống Văn Cảnh không, cũng thắc mắc sao anh lại đến đây.

 

“Sao lại đứng ngoài này?” Giọng nói trầm thấp, đầy từ tính vang lên.

 

Tôi nghĩ chắc là anh không thấy, liền cười đáp.

 

“Xuống đi dạo một chút, anh đến đây làm gì vậy?”

 

Nghe Kỳ Hoài Chi nói anh đến đưa sính lễ, tôi có hơi chưa kịp phản ứng.

 

Rồi tôi nghe thấy giọng mẹ mình.

 

“Hoài Chi đến rồi, bé cưng đứng ngây ra đó làm gì, dẫn Hoài Chi vào nhà đi con.”

 

Tôi có chút mơ màng dẫn anh vào, ngồi trên sô pha, nhìn Kỳ Hoài Chi nói chuyện rất vui vẻ với bố mẹ tôi, tôi cảm thấy thế giới này thật có chút kỳ ảo.