Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Tôi tưởng sau khi tôi từ chối, Giang Xuyên Bách sẽ buông tay, không ngờ anh vẫn cố nhờ đủ bạn bè khuyên nhủ tôi.

Mọi người đều nói “một ngày vợ chồng, trăm ngày nghĩa”, huống hồ trước kia Giang Xuyên Bách từng đối xử rất tốt với tôi.

Cuối cùng, vì quá mệt mỏi, tôi thay toàn bộ thông tin liên lạc.

Lúc này, cuộc sống của tôi mới thật sự yên tĩnh trở lại.

Cuốn sách mới của tôi cũng đã hoàn thành, sau khi kết thúc thì được một công ty phim để mắt, liên hệ mua bản quyền.

Để tỏ thành ý, họ mời tôi tham gia chuyển thể thành kịch bản, đây là lần đầu tiên tôi thử viết kịch bản, cảm giác rất mới mẻ, nên tôi vui vẻ đồng ý.

Đoàn phim quay ở thành phố cũ của tôi, vì phải theo đoàn nên tôi bay từ Vân Nam về.

Vài tháng sau, khi đang ở đoàn, tôi lại gặp Giang Xuyên Bách, anh đang giúp điều chỉnh máy tính cho công ty.

Khi nhìn thấy tôi, mặt anh từ đỏ bừng chuyển sang tái nhợt.

Tôi giả vờ không quen, quay mặt đi không nhìn anh.

Nhưng đến giờ nghỉ trưa, anh gõ cửa phòng tôi.

「Tiểu Ngọc, công ty anh phá sản rồi, giờ đang tìm việc, tạm thời làm thuê ở đây.」

Tôi gật đầu, không nói gì.

Sau một lúc im lặng, anh lại nói:

「Không ngờ sở thích của em lại thành sự nghiệp, nghe nói em có rất nhiều sách bán chạy, thật sự rất giỏi.」

「Trước đây anh luôn nghĩ em chỉ là cô vợ yếu đuối, không ngờ cuối cùng em thành công, còn anh tay trắng.」

「Anh dùng toàn bộ số tiền còn lại để mua lại ngôi nhà cũ của chúng ta.」

「Nếu em rảnh, có thể ghé qua bất cứ lúc nào.」

Nói xong, anh nhìn tôi chăm chú đầy mong chờ.

Tôi mỉm cười xã giao nhìn anh:

「Thật ra anh bán đi cũng được, căn nhà đó chắc phong thủy không tốt, hại anh đấy.」

Sau khi đoàn phim đóng máy, bạn viết của tôi báo tin đã đến Tân Cương.

Cô ấy dùng mười lần “Trời ơi” để tả vẻ đẹp của Tân Cương, tôi thật sự không tìm ra lý do để từ chối.

Ngày trước khi bay đến Tân Cương, tôi tình cờ gặp Tiểu Kiều.

Một anh chàng đẹp trai đang quỳ cầu hôn cô ấy, ánh mắt chân thành, nóng bỏng, nhưng Tiểu Kiều lại đầy bối rối.

「Anh có thể không biết, em chưa từng kết hôn, nhưng em đã từng “ly hôn” một lần, em thật sự sợ hãi hôn nhân.」

「Rõ ràng tình cảm tốt như vậy, nhưng vẫn đầy tính toán, em sợ tình yêu của chúng ta cũng như thế…」

Anh chàng nhiều lần khẳng định sẽ không như vậy, nhưng Tiểu Kiều vẫn mờ mịt.

Tôi đưa bó hoa trên tay cho Tiểu Kiều:

「Làm sao có thể vì sợ hoa tàn mà không dám ngắm hoa nở chứ?」

「Chị Bạch Ngọc, nhưng…」

Tôi ngắt lời Tiểu Kiều, ném bó hoa vào thùng rác.

「Thay vì sợ hoa tàn, chi bằng có dũng khí dám buông bỏ!」

Tiểu Kiều mỉm cười gật đầu, nhận lấy bó hoa cầu hôn từ bạn trai.

Tôi từ chối bữa tối mà Tiểu Kiều mời, một mình tản bộ bên bờ sông.

Lúc chuẩn bị về khách sạn, tôi thấy Giang Xuyên Bách đang nắm tay một cô gái trẻ khoảng hơn hai mươi tuổi đi dạo.

Bụng cô gái hơi nhô lên, trông như đã mang thai vài tháng.

Bỗng nhớ đến chuyện anh nói đã mua lại căn nhà cũ, thỉnh thoảng còn nhắn tin quan tâm tôi, tôi thấy thật buồn cười.

Có lẽ cảm nhận được ánh mắt tôi, anh vội buông tay cô gái, lúng túng bước về phía tôi.

「Tiểu Ngọc, anh…」

Tôi cười khẽ, bình tĩnh nhìn anh:

「Hãy đối xử tốt với cô gái ấy, không thì chưa đến 30 tuổi anh lại ly hôn lần nữa đấy.」

「Anh và cô ấy chưa kết hôn…」

Anh đứng đó, mặt đỏ bừng, tôi xoay người bước vào taxi bên đường.

Xe lăn bánh, qua gương chiếu hậu tôi thấy cô gái kia tát anh một cái thật mạnh.

Tôi chợt thấy hơi hối hận, lúc nãy sao mình không tát anh một cái nhỉ?

Nhưng tất cả đều không còn quan trọng nữa, tôi đã bắt đầu sống cuộc đời mà tôi mong muốn!

--Hết--

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện